ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Tu Chân Lão Sư Sinh Hoạt Lục

Chương 54. Thanh xuân

Chương 54: Thanh xuân

"Lão ca à, anh còn khách khí làm gì, chúng ta chính là anh em từng kết bái trước mặt Quan Công mà!"

Trương Vệ Đông vỗ vỗ lên tay Đàm Chính Minh, nói.

"Đúng, đúng, là anh không đúng."

Đàm Chính Minh vội vàng gật đầu nói. Nói xong lại chuyển hướng qua Đàm Vĩnh Khiêm, trừng hai mắt lên một cái nói:

"Tiểu tử thúi nghe rõ chưa, Vệ Đông là anh em kết nghĩa kết bái trước mặt Quan Công, con nếu còn tỏ thái độ bất đắc dĩ như thế thì sau này đừng bước vào gia tộc nay."

Đàm Vĩnh Khiêm vốn còn đang cảm động, bị cha hắn trừng hai mắt như thế, giáo huấn một câu, không khỏi thầm cười khổ, bản thân mình không phải người vô cảm, mà cho dù là người vô cảm thì nhìn thấy ngón tay người ta chỉ một cái, thì chỉ đến bệnh hết, sau này còn không phải cam tâm tình nguyện gọi tiếng thúc thúc sao.

Trong lòng tuy rằng cười khổ, trên mặt Đàm Vĩnh Khiêm cũng không dám lại thất lễ, đừng nói cha hắn lần thứ hai nổi giận, cho dù nếu để cho Trương Vệ Đông hiểu lầm là trong lòng mình thật sự không muốn nhận người thúc thúc này, thì bản thân mình liền trở thanh người lấy oán báo ơn, tiểu nhân vô cảm.

Vì vậy nên Đàm Vĩnh Khiêm cuống quít tỏ thái độ nói:

"Ba, tiểu thúc là do anh em kết nghĩa trước Quan Công của ba, vậy cũng giống như anh em ruột, đừng nói chi là tiểu thúc có ơn với con, trong lòng con tất nhiên là rất vui vẻ nhận người thúc thúc này, tại sao lại bất đắc dĩ."

Đàm Chính Minh mặc dù là một học giả nghiêm cẩn, nhưng cùng lúc lão cũng là một ông lão từng lăn lộn trong quan trường, vì vậy tâm tư của hắn cũng rất nhạy cảm, thấy Đàm Vĩnh Khiêm đổi giọng gọi Trương Vệ Đông là tiểu thúc chứ không phải Trương thúc, liền biết gia hỏa này bây giờ là thật lòng thật dạ đối xử với Trương Vệ Đông như thúc thúc của nó, không khỏi cười chỉ vào mặt Vĩnh Khiêm nói:

"Bây giờ mới biết gọi tiểu thúc, sao lúc này không chịu gọi hả? Tiểu tử con chính là gia hỏa không thấy thỏ không thả chim ưng, cha có thể nói cho con biết, làm việc vì dân cũng không thể có cái tâm thái như vậy được, biết không?"

Đàm Vĩnh Khiêm bị cha mình vạch trần, không khỏi có chút lúng túng cười gượng hai tiếng, sau đó đứng dậy cầm chén trà trên khay trà lên, nói:

"Tiểu thúc, cha cháu vừa nói không sai, trước đó thật sự cháu không có chút thành ý nào, bây giờ cháu xin rót lại cho ngài chén trà."

Trương Vệ Đông cũng không quan tâm chuyện Đàm Vĩnh Khiêm có thành ý hay không có thành ý, ngược lại là cha gã kết bái với mình chứ không phải gã kết bái với mình. Nếu như gã tôn trọng hắn một chút, thì hắn cũng thân thiết với gã một chút, nếu gã muốn xa lạ với hắn, tất nhiên hắn cũng sẽ không cho rằng chuyện xưng hô thúc thúc này là chuyện đáng kể. Nhưng bây giờ đúng là Đàm Vĩnh Khiêm biểu hiện quang minh chính đại, hơn nữa từ trong giọng nói của gã cũng cảm giác được gã thật sự tôn kính đối xử với mình như thúc thúc, tâm trạng tất nhiên có thêm vài phần hảo cảm với gã, cười nói:

"Ha ha, Vĩnh Khiêm đừng nghe cha cháu. Nếu như gọi không được tự nhiên thì cứ gọi tên đi, mọi người có lòng là được."

"Không được tự nhiên cái gì mà không được tự nhiên, để tiểu tử này gọi em là thúc thúc vẫn còn tiện nghi cho nó. Nếu như sáng sớm em đáp ứng thu anh làm đồ đệ, bây giờ nó cũng phải gọi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip