Chương 58: Các cô ấy đều là học sinh của tôi
Cho đến giờ, đám người Lý Trung chưa từng ngồi qua xe cảnh sát, chứ đừng nói chi là bị nhốt bên trong thùng xe cảnh sát. Tâm trạng của người nào cũng sa sút, phẫn uất.
- Thầy Trương! Thầy nói chúng ta có thể vì chuyện này mà bị đồn công an tạm giam hay không? Sang năm em tốt nghiệp rồi. Nếu như bị tiền án thì kiếm việc làm sẽ rất khó khăn.
Lữ Nhã phân vẻ mặt âu lo hỏi.
- Không cần lo lắng. Chuyện này là đám lưu manh kia không đúng. Chúng ta là phòng vệ chính đáng.
Trương Vệ Đông an ủi.
- Nhưng chúng ta không ai bị thương, còn đám lưu manh kia thì bị thương tất. Hơn nữa, cái tên Bân ca gì đó hình như rất có lai lịch. Nếu đồn công an cố ý vì bọn chúng mà vu oan cho chúng ta, nói chúng ta tụ chúng ẩu đả thì chúng ta phải làm sao bây giờ? Ài, đều là do em cả. Đi đường không chịu nhìn trước nhìn sau. Bây giờ còn liên lụy mọi người.
Lữ Nhã Phân nói xong, nước mắt không kềm được rơi xuống.
Lữ Nhã Phân nói như vậy, tất cả mọi người đều cúi đầu. Tuy rằng người sáng suốt nhìn vào thì biết rõ chuyện này nhất định là do đám người Lâm Bân khơi mào, nhưng người của đồn công an nói bọn họ tụ chúng ẩu đả cũng không phải là không có đạo lý. Dù sao bọn họ xác thực đã đánh nhau, hơn nữa bị thương lại là đám người Lâm Bân. Đám người Lâm Bân là lưu manh, tất nhiên không cần quan tâm đến việc có lưu lại tiền án hay không. Cho dù có, với thân phận đặc biệt của Lâm Bân, động chút tay chân thì cũng không ai biết. Nhưng mọi người thì khác. Đánh nhau ẩu đả, lại còn bị bắt vào sở công an. Chỉ cần đồn công an thông báo về trường, ai cũng sẽ cho rằng bọn họ phạm sai lầm. Như vậy trường học sẽ tiến hành xử phạt, ảnh hưởng đến công việc của Lữ Nhã Phân sau khi tốt nghiệp.
Ánh mắt Trương Vệ Động chậm rãi đảo qua đám người Lữ Nhã Phân, trong nội tâm xuất hiện một cảm giác bi ai. Hắn không sợ Vương Kim Tiêu chơi chiêu gì, cũng không sợ Lâm Bân đem bố ra hù dọa. Bố của gã chẳng qua cũng chỉ là một cục trưởng phân cục mà thôi, không chứng chỉ là một phó cục trưởng. Còn sau lưng Trương Vệ Đông là ủy viên thường vụ thành ủy, trưởng ban thư ký Đàm Vĩnh Khiêm. Đây chính là nhân vật giai tầng lãnh đạo của thành phố Ngô Châu. Đừng nói là cục trưởng phân cục công an, cho dù là cục trưởng công an thành phố cũng không dám đắc tội với y. Đừng nói cho bản thân Trương Vệ Đông lại là kỳ nhân ẩn thân, người bình thường làm sao trêu chọc nổi. Nhưng thật sự Trương Vệ Đông không hy vọng hắn dựa vào mối quan hệ với Đàm Vĩnh Khiêm, và cũng không hy vọng xã hội này lại có một mặt đen như vậy. Hơn nữa lại phát sinh trên người của hắn.
- Không cần lo lắng. Hết thảy đều có thầy. Đừng quên thầy là thầy giáo.
Mặc dù trong lòng đắng chát, nhưng ngoài mặt Trương Vệ Đông vẫn thoải mái trấn an. Thấy vẻ mặt Trương Vệ Đông thả lỏng, đám người Lý trung cũng bị ảnh hưởng theo, tâm trạng không khỏi dần dần chuyển biến tốt đẹp. Tâm tình chuyển biến, lực chú ý của mọi người không khỏi chuyển sang Trương Vệ Đông.
- Trương lão sư, thầy vừa rồi “cool” quá trời. Thầy đã từng luyện võ?
Cô gái mặc váy cực ngắn chớp chớp đôi mắt to, vẻ mặt hiếu kỳ, ngưỡng mộ nhìn Trương Vệ Đông.
Vị trí buồng sau xe cảnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền