Chương 59: Uy hiếp
Dù sao Lữ Nhã Phân và Tùy Lệ những nữ tử chưa bước vào đời, thấy cảnh sát nhân dân xông tới la mắng, liền sợ tới mức vội vàng buông tay ra, nước mắt nước mũi chảy xuống. Nếu không phải dốc sức gắng gượng thì thiếu chút nữa đã ngã quỵ tại chỗ.
Mặc dù tức giận, Trương Vệ Đông cũng biết dù sao đây cũng là đồn công an, không thể làm ra chuyện gì quá đáng, đành phải âm thầm nhịn xuống. Nhưng dù vậy, hắn vẫn hung hăn trừng mắt liếc gã cảnh sát, nói:
- Anh mới thực sự cần phải ngẩng đầu nhìn thật kỹ phía trước.
Nói xong, cũng không thèm để ý đến gã cảnh sát nhân dân đó, quay sang đám người Lữ Nhã Phân, khẽ gật đầu trấn an:
- Đi thôi, đừng sợ. Hết thảy đều có thầy chịu trách nhiệm.
- Vâng!
Trong lòng các cô vốn sợ muốn chết, nhưng thấy Trương Vệ Đông lúc này vẫn trấn định, còn quan tâm các cô, ai nấy cũng đều cảm động, cố nén nội tâm kinh hoảng, vội lau nước mắt, nặng nề gật đầu với Trương Vệ Động.
- Mẹ nó, vào bên trong xem bố mày thu thập cúng mày như thế nào.
Gã cảnh sát mập thấy Trương Vệ Đông vẫn túm tụm như vậy, tức giận đến gương mặt đầy mỡ rung rung. Nếu không phải đang ở trước cửa đồn công an, người ra người vào rất nhiều, chỉ sợ đã đánh Trương Vệ Đông rồi.
Bước vào phòng thẩm vấn, đám người Lâm Bân đã ngồi sẵn. Bọn chúng nhìn thấy đám người Trương Vệ Đông tiến vào, ai nấy đều thần khí mười phần, một bộ ăn chắc đám người Trương Vệ Đông, giống như cái đồn công an này chính là nhà của bọn chúng. Thực sự, Lâm Bân phách lối xông tới nhe răng cười với Trương Vệ Đông:
- Nhóc con, hôm nay bố mày không chỉnh mày thì bố mày sẽ theo họ của mày.
Trương Vệ Đông nghe xong cười lạnh nói:
- Cậu muốn theo họ của tôi, tôi cảm thấy mất mặt lắm.
- Mày!
Lâm Bân không nghĩ tới Trương Vệ Đông đã tới nơi này mà còn chảnh như vậy, tức giận đứng lên, muốn nhào tới cho Trương Vệ Đông một trận.
Vương Kim Tiêu phụ trách vụ án Lâm Bân thấy thế vội vàng kéo gã về vị trí, trầm giọng nói:
- Ngồi xuống, Lâm Bân.
Thực chất, Lâm Bân vốn rất sợ Trương Vệ Đông. Vừa rồi chỉ là một lúc xúc động đứng lên. Sau khi đứng lên thì liền hối hận. Vương Kim Tiêu vừa quát, lập thức dựa thế thở phí phò ngồi xuống, nói với Vương Kim Tiêu:
- Chú Vương, chú cũng thấy đấy. Tên nhóc này hung hăng càn quấy cực kỳ.
Vương Kim Tiêu cũng chẳng để ý Lâm Bân, quay sang nhìn Trương Vệ Đông vẻ mặt nghiêm nghị:
- Trong mắt các người còn có vương pháp hay không? Có biết đây là chỗ nào hay không?
- Chẳng lẽ chỉ cho phép bọn họ uy hiếp người, lại không cho thầy Trương phản bác sao?
Nằm ngoài suy nghĩ của mọi người, một người bình thường vẫn biểu hiện điềm đạm, nho nhã, thoạt nhìn lá gan tưởng nhỏ, trưởng ban học tập Du Mẫn lại đứng ra, đỏ mặt chất vấn.
Vương Kim Tiêu thấy trên địa bàn của mình, trước mặt nhiều người như vậy lại bị một tiểu nữ sinh chất vấn, gương mặt thoáng cái tái nhợt. Nhưng dù sao y cũng là phó đồn trưởng, ánh mắt nhìn vấn đề cũng không phải một cảnh sát bình thường hoặc loại thanh niên bất lương như Lâm Bân có thể so sánh. Ngay từ đầu, y đã không đem đám người Trương Vệ Đông để vào mắt. Cho rằng, bất quá chỉ là giúp một học sinh. Cho dù y thật sự có lòng thiên vị đám người Lâm Bân thì bọn họ cũng hứng không nổi sóng gió
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền