Chương 60: Đánh lén cảnh sát
Bên trong một căn phòng sang trọng khách sạn Đế Hoàng giống như con chó chết chồm lên một cơ thể thắng như tuyết, Lâm Phồn Vinh nghe vậy lập tức bò dậy, hỏi:
- Hiện tại như thế nào? Bây giờ Bân Bân ở đâu?
- Ông còn biết hỏi à? Bây giờ nó đang ở đồn công an Đông Tân. Tôi thấy phó cục trưởng như ông càng làm càng vô dụng. Con trai bị người ta đánh cả người tổn thương, có người còn nói rằng không có gì.
Hạ Tư Cần liếc mắt nhìn Vương Kim Tiêu, âm dương quái khí nói.
Biết được con trai đang ở đồn công an, Lâm Phồn Vinh không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Biết rõ thương thế của con trai cũng không nghiêm trọng như Hạ Tư Cần nói. Nhưng nghe nói con trai cả người bị thương, trong nội tâm đúng là có chút bận tâm, cũng lười dông dài với Hạ Tư Cần, nói thẳng:
- Được rồi, bây giờ tôi qua đó.
Nói xong cũng cúp điện thoại.
Điện thoại Lâm Phồn Vinh vừa cúp, cơ thể trần truồng của cô gái trên giường như con rắn nước quấn tới, bàn tay trắng như ngọc chộp xuống phía dưới của ông ta, cái miệng nhỏ nhắn để vào cái lỗ tai, ỏn ẻn nói:
- Sếp Lâm! Anh không được đi. Người ta muốn anh mà.
- Tiểu Lãng thật là... Chẳng lẽ vừa rồi còn chưa thỏa mãn đủ cho em sao? Được rồi, em tranh thủ ngủ một giấc đi, ngày mai còn đi làm.
Lâm Phồn Vinh vỗ vào cái mông của cô ta, sau đó đứng dậy mặc quần áo ra khỏi phòng. Đồn công an bên kia, Vương Kim Tiêu thấy Hạ Tư Cần ngay cả phó cục trưởng Lâm cũng gọi tới, biết rõ việc này nếu không xử lý cho tốt, chỉ sợ rất khó bàn giao. Chỉ là tư tưởng bản vị trong nước vẫn rất nghiêm trọng, chấp pháp thô bạo và thiên tư cũng nhiều lần vượt qua vòng cấm, nhưng so với trước kia, chấp pháp bây giờ cũng công chính văn minh hơn rất nhiều. Huống hồ, hiện tại ý thức quần chúng cũng mạnh hơn. Mạng lưới đưa ra ánh sáng cũng lợi hại hơn. Nếu không chú ý, rất dễ cho mình vào tròng. Nếu việc này dính đến dân chúng bình thường, áp lực trên đầu Vương Kim Tiêu ngược lại cũng chẳng sợ ra loạn gì. Dù sao Lâm Bân bị đánh trọng thương cũng là sự thật. Nhưng việc này lại dính dáng đến giảng viên đại học, nếu như không cẩn thận, rất dễ phạm sai lầm. Sai lầm đương nhiên Lâm Phồn Vinh sẽ không có việc gì. Dù sao bản án không dính vào tay ông ta, nhưng Vương Kim Tiêu thì phải đứng mũi chịu sào.
Trong lúc Vương Kim Tiêu khó xử, Lưu Ngọc Vinh đã đi tới. Lưu Ngọc Vinh tất nhiên là nhận ra Hạ Tư Cần, liền cung kính gọi một tiếng “chị Hạ”, sau đó nói khẽ với Vương Kim Tiêu:
- Sếp Vương, đã hỏi rõ rồi. Ngoại trừ thân phận thầy giáo và sinh viên, trong nhà cũng chẳng có bối cảnh gì. Còn thầy giáo tên Trương Vệ Đông kia thì mới vừa tiếp nhận công tác.
Vương Kim Tiêu nghe xong những người kia không có bối cảnh gì, hơn nữa Trương Vệ Đông còn là một giảng viên mới ra trường, lông mày đang nhíu chặt vội giãn ra. Y lo lắng nhất chính là những người này có bối cảnh lợi hại, hoặc Trương Vệ Đông đã công tác một thời gian dài trong trường. Nếu muốn xử lý Trương Vệ Đông, thật khó mà đảm bảo các giảng viên khác không đến làm loạn. Giảng viên đại học làm loạn cũng chẳng phải là sự kiện thông thường. Đương nhiên, vấn đề mấu chốt chính là có nên theo lẽ công bằng mà xử lý hay không? Nếu như người sai là Trương Vệ Đông, Vương Kim
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền