Chương 64: Tức giận
Sở Triều Huy là người nào? Đó là người từng nổi danh là cao thủ phá án trong giới cảnh sát. Cặp mắt sắc như ưng kia có thể bắt được biến hóa cực nhỏ trong lòng đối phương trong nháy mắt. Đến lúc này mà ông ta còn chưa đoán ra đối tượng Hạ Tư Cần la hét muốn xử lý là ai, vậy thì tốt nhất là ông ta nên cởi bộ đồng phục cảnh sát về nhà bế con là vừa.
Đối phương là chú của một trưởng ban thư ký, tự nghĩ đã có mình đứng bên sư thúc còn bị người nhà Lâm Phồn Vinh chèn ép, bị tạm giam, lửa giận của Sở Triều Huy lập tức xông lên đầu, mắt trừng lên với Vương Kim Tiêu, lạnh lùng quát:
- Nói! Trương Vệ Đông ở đâu?
Một khi Sở Triều Huy nổi giận, từ trên người ông ta lập tức xông ra khí thế hung mãnh ác liệt, như một con mãnh hổ xuống núi, nào còn dáng vẻ thư sinh nữa.
Vương Kim Tiêu bị Sở Triều Huy quát một tiếng thì sợ mềm nhũn, mồ hôi lạnh trên trán to như hạt đậu lăn xuống.
- Tôi... tôi sẽ đi mời thầy Trương ra ngay.
Lưu Ngọc Vinh cũng người trong cuộc, cho nên thấy Vương Kim Tiêu sợ nhũn ra thì bất chấp việc mình xen vào hiện giờ là không phù hợp, vội vàng lắp bắp nói, nhấc chân chạy vội vã. Gã tranh thủ trước khi Trương Vệ Đông gặp mặt trưởng ban thư ký để dốc hết biện pháp tu bổ quan hệ, nếu không thì gã chỉ có nước về quê chăn vịt thôi.
Đàm Vĩnh Khiêm làm quan đến chức trưởng ban thư ký thành ủy tất nhiên là nhân vật đã thành tinh, hai mắt rõ ràng hơn bất cứ ai. Lúc này ông đã hiểu vì sao Trương Vệ Đông gọi ông đến đồn công an, cũng hiểu vì sao hắn không nghe cuộc gọi ban nãy.
- Từ từ đã, người đã bị giam lại thì cũng không gấp nhất thời, nói rõ nguyên do mọi chuyện trước đã.
Mặc dù Đàm Vĩnh Khiêm cũng gấp, cũng rất phẫn nộ, nhưng dù sao cũng không phải người thô lỗ càn rỡ. Huống hồ việc này còn dính đến một phó cục trưởng cục công an một khu, cục công an không phải địa bàn của ông, không thể ỷ vào thân phận trưởng ban thư ký bắt người ta thả người mà không hỏi rõ ràng trắng đen. Một khi làm vậy, truyền ra sẽ gây ảnh hưởng xấu, thứ hai nữa là ông cũng phải nể mặt Sở Triều Huy. Đương nhiên nếu Trương Vệ Đông phải chịu ngược đãi bất công thì ông tuyệt đối không từ bỏ, nhất định phải tra đến cùng!
Người anh em kết nghĩa với cha của một trưởng ban thư ký, là đại ân nhân của mình, sao có thể để cho con chó con mèo vớ vẫn nào đó tùy tiện ị đái lên đầu của hắn?
Trưởng ban thư ký lên tiếng, đương nhiên Lưu Ngọc Vinh không dám chạy đi nữa, đành phải ngoan ngoãn đứng lại, biểu tình khó coi hơn cả chết. Đương nhiên khó coi nhất chỉ sợ là người nhà Lâm Phồn Vinh rồi. Y là người leo từ cấp cơ sở từng bước một lên đến vị trí phó cục trưởng cục công an đặc khu này, đương nhiên nghe được nguy cơ phía sau mộ câu nói hời hợt của Đàm Vĩnh Khiêm. Chỉ cần xử lý hơi bất ổn thôi, đừng nói việc thăng chức sang năm, cái mũ trên đầu ông ta có giữ được hay không cũng là vấn đề.
- Tiểu Vương! Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, anh còn không báo cáo cho trưởng ban thư ký và Sở cục trưởng...
Người đang lúc nguy cấp sẽ có cử chỉ tự cho mình là thông minh, Lâm Phồn Vinh chính là cái dạng này. Y sợ Vương Kim Tiêu nói kéo mình vào tròng, lập
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền