Chương 65: Thả người
Lúc này Đàm Vĩnh Khiêm nghe theo Sở Triều Huy chửi cũng xuôi tai hơn một chút. Trương Vệ Đông là ông chú nhỏ của ông ta, đại ân nhân, mấy người còn lại đều là sinh viên đại học Ngô Châu, lại nói cha của ông ta còn là cựu hiệu trưởng của trường đó nữa, có thể nghĩ lửa giận trong lòng Đàm Vĩnh Khiêm lúc này mạnh cỡ nào. Sắc mặt ông ta đã tái nhợt, mất luôn phong độ hàm dưỡng xưa nay, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua đám người Vương Kim Tiêu, cuối cùng dừng lại trên người Lâm Phồn Vinh, lạnh giọng nói:
- Vừa rồi tôi có nghe nói có người còn muốn giam giữ hành chính với họ nữa, mà còn ít nhất phải 15 ngày. Rất tốt, phó cục trưởng Lâm đúng là quan uy thật lớn đấy! Tôi muốn hỏi anh, là người nào cho anh cái quyền lực này, còn các người nữa, làm như các người gọi là phá án sao?
Đàm Vĩnh Khiêm giơ tay chỉ một lượt đám người Vương Kim Tiêu.
Sở Triều Huy hiếm khi thấy Đàm Vĩnh Khiêm nổi giận lớn như vậy, thấy thế trong lòng càng như có lửa đốt. Ông ta là phó cục trưởng thường vụ cục, người dưới làm ra chuyện này thì ông ta cũng có sai. Đàm Vĩnh Khiêm mà giận dữ lên có thể lôi cả ông ta vào, nếu vậy thì đúng là tai bay vạ gió.
- Còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không thả mấy người thầy Trương ra.
Sở Triều Huy giận dữ quát lên với Vương Kim Tiêu.
Trưởng ban thư ký và phó cục trưởng thường vụ cục công an thành phố cùng nổi giận thì không phải chuyện đùa. Hiện giờ Vương Kim Tiêu đã lôi 18 đời tổ tiên nhà Lâm Phồn Vinh ra mắng mấy lượt, vội vàng lau mồ hôi lạnh trên đầu, nói:
- Đúng, đúng, tôi đi ngay đây.
Nói xong Vương Kim Tiêu khom người chào Sở Triều Huy một cái, sau đó mang vẻ mặt sốt ruột đi ra ngoài.
Ông chú nhỏ bị người ta bắt giam, phải chịu nỗi oan ức tày trời, Đàm Vĩnh Khiêm làm gì còn an tâm đợi chờ, mặt mày âm trầm đi theo ra ngoài.
Thấy Đàm Vĩnh Khiêm mặt đen lại, không chào một câu đã đi ra ngoài, Sở Triều Huy chợt nhớ tới thái độ cung kính của Đàm Vĩnh Khiêm lúc nghe điện thoại trước đó, lòng run lên, biết mình đã đánh giá thấp địa vị của người tên Trương Vệ Đông trong lòng Đàm Vĩnh Khiêm rồi, cũng gấp gáp theo sau Đàm Vĩnh Khiêm đi ra ngoài.
Lâm Phồn Vinh thấy hai lãnh đạo cùng tới phòng giam chỉ để đón một người giảng viên đại học thì sắc mặt tái nhợt, ngay cả chút màu máu cũng không có, đứng chết trân tại chỗ, một lúc lâu sau mới cắn chặt răng, thò tay nắm tay con trai.
- Cha, cha bóp nhẹ thôi, nhẹ thôi, đau! Đau!
Dù sao thì Lâm Phồn Vinh cũng là cảnh sát, lực tay không hề nhỏ, Lâm Bân lại vừa vặn có thương tích trong người, lập tức mồ hôi đầy trán kêu lên.
Thấy con trai kêu đau, Hạ Tư Cần không chịu được, xông tới Lâm Phồn Vinh kêu ầm lên:
- Không thấy con ông đang bị thương à, bóp mạnh như vậy làm gì?
- Ngậm cái mồm thối của bà lại, thằng con trai đã thành cái dạng này đều là do bà chiều nó đấy!
Thấy đến lúc này rồi Hạ Tư Cần còn bao che cho con, Lâm Phồn Vinh tức giận mắng bà ta.
Mắng xong mụ vợ, vung tay tát con trai một cái, quát:
- Giờ biết đau chưa, trước kia mày cũng làm người ta như thế đấy.
Cha của Hạ Tư Cần trước khi về hưu là khu trưởng khu Đông Thành, Lâm Phồn Vinh chính là dựa vào cha bà ta một đường thăng tiến mới được ngồi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền