Chương 66: Đại nhân vật
- Lăn sang một bên, vừa nhìn thấy ngươi là đã thấy ghê tởm rồi.
Trương Vệ Đông nhìn hai người bước vào trước sau thái độ biến hóa vô cùng lớn thì cỗ tức giận không thể kiềm chế được nữa bộc phát ra, đồng thời vung tay lên, tím mặt nói.
Trương Vệ Đông vung tay lên là muốn đem những ức chế trong lòng tiết hết ra ngoài, hai người Vương Kim Tiêu và Lưu Ngọc Vinh thì không tự chủ được đứng dạt ra hai bên cửa. Sau đó gương mặt hai người đỏ bừng lên, ngay cả cái rắm cũng không dám phóng.
Đám người Tùy Lệ lúc trước còn nhìn thấy Vương Kim Tiêu và Lưu Ngọc Vinh tự đắc giống như thiên vương lão tử thì lúc này quả nhiên đến thả bọn họ ra ngoài. Không chỉ như thế còn dùng bộ dạng như nô tài, khom người cúi đầu không dám nhìn Trương Vệ Đông. Không biết vì sao mà hai người bọn họ trước sau thay đổi lớn như thế.
Ngay khi đám người Tùy Lệ trợn tròn mắt nhìn, thì ở đằng sau Đàm Vĩnh Khiêm vội vã bước vào, vừa nhìn thấy Trương Vệ Đông thì lập tức vẻ mặt xấu hổ kiểm điểm:
- Chú! Vĩnh Khiêm đến chậm.
Trương Vệ Đông nhìn thấy Đàm Vĩnh Khiêm cũng không nói gì, chỉ có điều tâm tình hơi buồn bực vỗ bờ vai hắn.
Nhìn một trung niên nam tử hơn ba mươi tuổi gọi Trương Vệ Đông là chú, đám người Tùy Lệ hoàn toàn hóa đá. Về phần Vương Kim Tiêu, Lưu Ngọc Vinh còn có Lâm Phồn Vinh vội vàng đi tới nghe thấy thư ký trưởng đại nhân gọi Trương Vệ Đông là chú thì sợ tới mức hai mắt tối sầm lại, thiếu chút nữa thì bất tĩnh đương trường.
Lúc này thật sự là chọc thủng trời rồi, dám bắt chú của trưởng thư ký, ủy viên thường ủy bắt lại, hơn nữa còn đổi trắng thay đen.
Cùng tiến vào còn có Sở Triều Huy lúc này cũng đang khiếp sợ vạn phần, hắn vốn tưởng rằng anh em kết nghĩa của Đàm Chính Minh nói thế nào cũng là một lão nhân, chứ tuyệt đối không ngờ đối phương còn trẻ tuổi như vậy, nhìn thế nào cũng không khác gì một sinh viên. Chẳng qua, để cho Sở Triều Huy cảm thấy khiếp sợ chính là Đàm Vĩnh Khiêm đối với người trẻ tuổi này rất cung kính, cam tâm tình nguyện gọi một tiếng chú.
Sở Triều Huy dù sao cũng không phải là người bình thường, nhìn thấy một người quyền cao chức trọng như Đàm Vĩnh Khiêm có thể cam tâm tình nguyện gọi một thanh niên trẻ tuổi là chú, hơn nữa còn vô cùng tôn kính thì cũng rất nhanh hồi thần lại nghĩ: “Người thanh niên trước mặt này không hề đơn giản, không những thế mà là loại vô cùng không đơn giản, nếu chần chừ một chút thôi, hoặc không hạ thấp được thân phận của mình chỉ sợ sau này không thể đặt quan hệ được với hắn.”
Cho nên, Sở Triều Huy chỉ hơi sững sờ một chút liền vội vàng bước lên một bước, cũng cung kính giống như Đàm Vĩnh Khiêm, thần tình xấu hổ nói:
- Sư thúc! Là Triều Huy công tác không tốt, khiến cho ngài bị ủy khuất.
Trương Vệ Đông không biết Sở Triều Huy, nên đưa ánh mắt liếc sang nhìn Đàm Vĩnh Khiêm dò hỏi.
- Chú! Vị này là phó cục trưởng thường vụ cục công an, có học hỏi qua một ít võ học từ chỗ cha cháu, cho nên dựa theo bối phận phải gọi ngài là sư thúc.
Đàm Vĩnh Khiêm vội vàng giải thích.
Nghe thấy vị trung niên nam tử gọi thầy Trương là sư thúc không ngờ lại giữ chức vụ phó cục trưởng thường vụ cục công an thì đám người Tùy Lệ lập tức ngây ngốc cả người, nhưng bọn họ rất nhanh tỉnh lại, đưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền