ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tu Chân Tứ Vạn Niên

Chương 100. Vua Luyện Thép

Chương 100 : Vua Luyện Thép

Ở mỗi một đồi núi, mỗi vùng hồ, mỗi cánh đồng, trong mỗi thành trấn, Lý Diệu đều bắt gặp những con người và những câu chuyện kì lạ.

Hắn đã gặp một ông lão ngoài 130 tuổi, rõ ràng chỉ là một người bình thường nhưng lại có thú cưng là Tiếu Thiên ưng, một con linh thú dài bốn, năm mét.

Ông kể là lúc mình lên bốn tuổi có vô tình nhìn thấy một con chim to bằng nắm tay, cả hai cánh của nó đều bị gãy, vô cùng đáng thương nên ông dùng cành cây giúp nó nối lại đôi cánh bị gãy, lại còn xoa thuốc trị thương cho nó nữa.

Kể từ đó, chú chim này luôn đi theo, cùng ông trải qua quãng thời gian trưởng thành, kết hôn, sinh con rồi già đi.

Trong vòng một trăm năm đầu, chú chim này vẫn luôn giữ kích thước to bằng bàn tay nên ông lão cũng đã quen với việc có một thú vui nho nhỏ bên cạnh.

Ai biết đâu khi ông qua sinh nhật lần thứ 104, con chim ấy đột nhiên lớn vọt lên, trong vòng ba năm ngắn ngủi mà đã dài đến năm mét, lộ rõ dáng vẻ khổng lồ của một con linh thú.

Lúc này ông lão mới biết năm đó mình đã nhặt được một thứ vô cùng lợi hại.

"Ta vốn là một người làm công ăn lương bình thường, chỗ ở thì vốn dĩ đã khá nhỏ, lúc đó lại còn có cả vợ và con trai, đến cháu nội ta cũng sắp sửa kết hôn, lấy đâu ra chỗ mà nuôi một con chim lớn như vậy? Cho nên chỉ còn cách lén lút nuôi nó ở trên tầng thượng tòa chung cư này, vì chuyện này mà không ít lần ta bị vợ và con trai cằn nhằn, hội quản lý chung cư cũng tìm đến mấy lần, còn động đến cả cảnh sát nữa."

"Cũng có tận mấy vị tu chân giả phái tu luyện tìm đến, nói là muốn mua lại nó với giá cao nhưng mà ta không nỡ. Trong mắt tu chân giả thì nó là một linh thú, còn trong mắt ta nó là cả thanh xuân, cả đời người của ta! Không bán, ta nhất quyết không bán!"

Ông lão nhẹ nhàng vuốt ve đầu con Tiếu Thiên ưng, cười vui vẻ và nói.

Tiếu Thiên ưng bản chất hung dữ lại vô cùng ngoan ngoãn nằm bên cạnh ông lão.

Có thể nhìn thấy bên cánh trái của nó hơi cong cong, tựa hồ như đã từng bị thương nặng.

"Cứ như vậy mà đã hai mươi năm rồi, ta cũng đã nghỉ hưu. Con cái và các cháu cũng không cần ta lo lắng nữa, vợ ta thì đã đi trước ta một bước, ta cũng coi như là đã có thể thực hiện giấc mơ hồi nhỏ. Lúc nhỏ ta luôn nghĩ, chim nhỏ à chim nhỏ, giá mà mày là một linh thú thì hay biết mấy. Như vậy ta có thể cưỡi nó để bay lên, bay qua núi, qua biển, qua những đám mây, bay khắp cả Thiên Nguyên giới."

Ông lão cười ha ha, lộ ra nụ cười thiếu mất chiếc răng cửa, leo lên sau lưng Tiếu Thiên ưng một cách khó khăn.

"Huýt..."

Ông lão huýt sáo ra hiệu, Tiếu Thiên ưng kêu lên một tiếng, giang rộng đôi cánh, bay thẳng lên trời.

Con Tiếu Thiên ưng này đã từng bị thương ở cánh, ông lão cũng không phải tu chân giả, căn bản không có kĩ năng điều khiển linh thú. Dáng bay xiêu xiêu vẹo vẹo, chậm rì rì, trông xấu vô cùng.

Ông lão lại không hề để ý, ngâm nga hát một ca khúc thịnh hành từ trăm năm trước, dần dần khuất vào trong từng tầng mây mềm mại.

Trên đường đi, Lý Diệu gặp rất nhiều người như ông lão.

Hắn gặp được một kiếm tu thực lực mạnh đã có danh tiếng nhưng lúc chín mươi tuổi lại đột nhiên nhận

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip