Chương 101 : Kĩ Thuật Như Thần
Lý Diệu trong quá khứ cũng bởi vì lớn lên ở trong phần mộ pháp bảo, một hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt như vậy đã khiến tính cách của hắn có phần cực đoan. Cũng giống như một con kền kền hung dữ gặp chuyện thì lựa chọn đầu tiên của chúng chính là ra tay kịch liệt nhất.
Nhưng sau ba tháng vượt đèo lội suối, ngắm nhìn những phong cảnh bao la, tráng lệ; gặp gỡ biết bao con người thú vị thì tấm lòng của Lý Diệu cũng đã rộng mở hơn rất nhiều. Lại thêm cả việc hấp thụ một khối lượng lớn những mảnh kí ức của Âu Dã Tử, khí chất của hắn càng trở nên thành thục hơn, không còn giống một thiếu niên bồng bột mười tám tuổi nữa mà giống một người trưởng thành đã trải qua bao thăng trầm trong xã hội.
Đây không phải hắn từ bỏ nguyên tắc làm người của chính mình, mà chỉ là hắn sẽ không bộc lộ ra một cách quá rõ ràng
Lý Diệu trong quá khứ là một con kền kền hung ác, và Lý Diệu bây giờ tựa như một chú chim ưng muốn giang cánh bay.
Kền kền đã ngủ sâu trong lòng hắn rồi.
Vừa nhớ lại từng chút từng chút việc đã trải qua trong ba tháng, Lý Diệu vừa tháo gỡ những con thú rối một cách thuần thục. Đến bây giờ những pháp bảo dân dụng không đến nỗi phức tạp này với hắn chỉ đơn giản như một món đồ chơi, tựa như một đầu bếp mổ thịt trâu. Từng con, từng con thú rối bằng kim loại được tháo ra thành những đống kim loại lớn, đem đi rửa sạch, cạo gỉ, sửa chữa và thay dầu,... cứ tuần tự như vậy, chúng đã được lắp ráp mới lại một lần nữa.
"Ò… Ò". Con trâu thép cất tiếng kêu to.
"Be… be" Con dê núi biết dệt sợi bằng đồng thau cũng cất lên tiếng kêu vui vẻ.
"Gâu gâu, gâu gâu..."
Con chó săn lớn bằng thiết vốn bị mất một chân đã được Lý Diệu dùng một chiếc bánh xe thay thế cho chân sau, đang chạy loạn xạ quanh lũ trẻ con, vừa chạy vừa vẫy cái đuôi rỗng bằng miếng sắt khiến nó phát ra những tiếng kêu răng rắc.
"Oa..."
Các thôn dân chưa từng gặp một tay nghề sửa chữa thần kì như vậy bao giờ. Nếu đem so sánh với Lý Diệu thì mấy ông kĩ sư sửa chữa pháp bảo mắt mờ chân chậm trên thị trấn đúng là vụng về như kiểu sửa giày. Tất cả mọi người trong thôn đều túm tụm lại trước Sài Cốc. Bọn họ đều bị tay nghề làm việc nhanh như chớp của Lý Diệu làm cho kinh ngạc đến nỗi không khép cả miệng lại được.
Nhưng cũng có một số con vì những bộ phận quan trọng bị mòn gỉ quá mức mà vẫn chưa có cách nào sửa được, chủ nhân của chúng thấy vậy thì cau mày buồn bã, ủ rũ.
Lý Diệu nghĩ một chút, sau đó nói với bọn họ:
"Mọi người cứ bình tĩnh, để tôi nghĩ thêm cách. Dù sao những pháp bảo dân dụng thì thường có độ kết cấu và tỉ mỉ không cao, hay là..."
Hắn tìm cẩn thận trong số trâu rối thì tìm thấy một con trâu sắt bị hỏng tới nỗi không còn gì, sắp sửa gỉ đến mức thành đống sắt vụn rồi.
Lý Diệu tháo nó ra thành các mảnh rồi giải thích với các thôn dân:
"Con trâu sắt này quả thực đã hỏng lắm rồi, căn bản không còn cách nào sửa được nên tôi sẽ tháo hết những linh kiện bên trong người nó ra để sửa những con khác, không vấn đề gì chứ?"
"Không sao đâu, Tiểu Lý sư phụ, con trâu sắt này cũng đã bị gỉ đến thế kia rồi thì có thảo ra bán sắt vụn cũng chẳng ai mua, cậu cứ thoải mái đi. Sửa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền