Chương 102 : Còn Một Bước Nữa
Thôn trưởng mỉm cười đáp:
"Tiểu Lý sư phụ, khối đá lớn này là những năm trước đây từ trên trời rơi xuống, rơi đúng xuống trong thôn của bọn ta trong, còn làm hỏng cả một gian nhà ngói của ta đấy, đừng trông nó nhỏ thế này thôi, nhưng nặng phết đấy, một cục nhỏ nhỏ này thôi nhưng nặng tận hơn năm mươi mấy cân, cậu mau lại thử xem có vừa tay không."
Thấy Lý Diệu đứng bất động, trưởng thôn bước tới kéo tay của hắn:
"Tiểu Lý sư phụ, hôm nay cậu giúp người trong thôn chúng sửa được nhiều rối thú như vậy, tính ra tất cả tiền sửa chữa cũng phải hơn vạn, nhưng mà phần lớn người trẻ trong thôn đều đi xa làm việc, còn lại mấy ông bà già và lũ trẻ con, một chốc một nhát không thể nào gom được số tiền lớn như vậy. Thứ này, mấy năm trước có người ngoài thôn đến đây muốn mua lại. Họ ra giá đến ba vạn tệ, ta thấy mặt kẻ đó có vẻ gian xảo, không giống người tốt nên ta không bán. Vừa hay hôm nay, ta thấy cách cậu dùng búa nhanh như vậy, sợ là những chiếc búa thông thường sẽ quá nhẹ, hơn nữa sẽ nhanh chóng bị nóng chảy ra rồi không dùng được nữa. Lúc đó ta liền cân nhắc, cái thứ này không ăn không mặc được, đem đi nén dưa thì lại nặng quá, không bằng tặng nó lại cho cậu làm cây búa, cậu thấy thế nào?"
Lý Diệu lắc đầu, nói:
"Trưởng thôn, chuyện này trước đó chúng ta cũng đã nói rõ rồi, tôi cũng không phải đăng kí một cách chính quy làm thợ luyện kim khí, mới chỉ là một nửa sinh viên đại học thôi. Cho nên có thể giúp mọi người trong thôn làm một chút chuyện nhỏ này thì có đáng tiền gì đâu? Hơn nữa cái khối đá này nếu mang đến phố bán đấu giá thì ít nhất cũng được mười hai, mười ba vạn. Nếu như gặp được một vị tu chân giả đang cần đến nó thì có thể bán được hai mươi vạn cũng không ngoa. Thứ này quý quá, tôi không thể nhận."
Trưởng thôn vỗ đùi cái đét:
"Ta đã nói rồi mà, cái tên kia mặt mũi lấm la lấm lét, chắc chắn không phải loại người hay ho gì. Một món đồ trị giá mười hai, mười ba vạn mà lại muốn mất có ba vạn để mua; lại còn nghĩ chúng ta là người nhà quê không biết gì cơ đấy. Đúng, bọn ta không biết nhìn hàng nhưng bọn ta biết nhìn người. Vừa nhìn là biết Tiểu Lý sư phụ là người tốt rồi, thứ này cậu dùng là hợp nhất, cậu cầm lấy đi! Nếu như không có cậu thì cả một đống rối thú đã phải thay mới hết rồi. Đừng nói là hai mươi vạn, chỉ thay một con thôi thì bốn mươi vạn cũng bay rồi!"
Lý Diệu vẫn lắc đầu nhưng ánh mắt lại hoàn toàn bị Ảm Tinh nham thu hút, không cách nào rời đi dược.
Trưởng thôn cũng là người từng trải rồi, sao có thể không nhìn ra trong lòng hắn cũng thích món đồ này được chứ. Ông cười híp mắt nói:
"Tiểu Lý sư phụ, nếu không thì như thế này đi, chúng ta cũng không nói là tặng hay bán gì, món đồ này cậu cứ lấy mà dùng trước, còn chuyện có lấy tiền hay không thì để sau hãy nói, tôi biết hiện giờ cậu cùng là một sinh viên nghèo, trên người cũng không có bao nhiêu tiền. Lần tới lúc nào tiện thì chúng ta bàn tiếp, được không?"
Lý Diệu nuốt ngụm nước bọt, suy nghĩ thấu đáo rồi đáp:
"Trưởng thôn, hay là thế này, mặc dù ban nãy tôi có tạm thời sửa được linh kiện cho mấy con thú kia, nhưng những linh kiện này chung quy không phải nguyên trạng, tuy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền