Chương 156: - Đường Về (9).
.
- An Chi, rượu này thế nào?
Độc Cô Chân cười hỏi.
Lý Nhàn bỏ bát rượu xuống, cười cười nói:
- Thực sự tay nghề ủ rượu của người Cao Cú Lệ không được tốt lắm. Tuy đủ mạnh nhưng không có mùi thơm, không ngon, không ngon, thực sự rất không ngon.
Độc Cô Chân cười to nói:
- Con người này, ta thành tâm như vậy mời ngươi uống rượu sao còn chê rượu của ta không ngon.
Lý Nhàn nói:
- Không phải vậy, sao rượu của ngươi lại không ngon? Rõ ràng là ta nói rượu của người Cao Cú Lệ quá kém, rượu này không phải tự ngươi mang đến đây, sao lại trách móc ngươi được?
Độc Cô Chân nói với thâm ý:
- Tuy không phải ta mang đến nhưng ta cướp đến, vậy thì là của ta rồi.
Lý Nhàn gật đầu nói:
- Có lý, rất có lý!
Sắc mặt của Tiết Vạn Triệt hơi đổi, theo bản năng liếc nhìn Độc Cô Chân một cái. Độc Cô Chân cười ha hả rồi dùng dao găm cắt một miếng thịt nướng đưa cho Lý Nhàn:
- Ta tự nướng đấy, nếm thử xem hương vị thế nào?
Lý Nhàn nhận lấy đầu tiên là đưa vào gần mũi ngửi ngửi, rồi lập tức khen:
- Tục Công huynh thật bản lĩnh!
Không ai chú ý đến, Lý Nhàn dùng ngân châm trong khe tay đâm vào miếng thịt nướng kia. Lúc Lý Nhàn nhìn thoáng qua thấy cây châm không đổi màu liền khen ngợi một câu. Hắn há mồm cắn một cái rồi nhai từ từ nuốt.
- Bên ngoài nướng vàng óng lại giòn, thịt bên trong rất mềm, ngon lắm!
Lý Nhàn nhét miếng thịt vào miệng rồi dùng dao cắt một miếng đưa cho Tiết Vạn Triệt nói:
- Nào, Mưu Viễn huynh, huynh chúng nếm thử đi.
Tiết Vạn Triệt nhận lấy miếng thịt theo bản năng, sau đó nhét vào miệng. Lý Nhàn cười cười hỏi:
- Thế nào, Mưu Viễn huynh thoạt nhìn hình như không được tập trung lắm? Hay là trong lòng có chuyện gì, nói ra nghe xem, đệ Tục Công huynh không phải người ngoài, cũng có thể tham mưu giúp huynh một chút.
Tiết Vạn Triệt liếc mắt nhìn Độc Cô Chân một cái, người kia có vẻ như thích thú với rượu mạnh của người Cao Cú Lệ. Không ngờ nhấp từng ngụm nhỏ, dường như hết sức say mê, hoàn toàn không thấy ánh mắt của Tiết Vạn Triệt. Trong lòng Tiết Vạn Triệt hơi động, một nỗi bất an dâng lên.
- An Chi, thực ra lần này mời đệ tới, Tục Công và ta nghĩ…
Tiết Vạn Triệt mới nói nửa câu, Độc Cô Chân liền ngăn lại:
- Là muốn thương lượng với ngươi một chút. Ngươi xem, quân đội hơn 2 vạn người chỉ một mình ngươi dẫn dắt. Ta và Mưu Viễn huynh vẫn chưa giúp đỡ được gì. Nhìn thấy một tòa thành lớn của người Cao Cú Lệ phía trước, ta nghĩ chắc chắn ngươi phải đánh một trận? Ta thấy, đội quân hơn 2 vạn người này ba người chúng ta mỗi người dẫn 9 ngàn nhân mã, thay phiên nhay công thành thế nào?
Gã híp mắt nói.
Tiết Vạn Triệt lập tức sửng sốt, không thể tin nổi Độc Cô Chân, y còn chưa kịp nói gì thì Lý Nhàn đã lén lút kéo y ở dưới mặt bàn một chút.
Lý Nhàn cười nói:
- Ta còn tưởng chuyện gì lớn, hóa ra là chuyện này…Ngươi trực tiếp nói với ta không được rồi, thế nào cũng phải mời ta uống rượu trước đã, nhỏ mọn! Trước khi ta đến đã nói với Hùng Khoát Hải. Định là giao một vạn trọng giáp của hắn cho Tục Công suất lĩnh. Ta cũng không ép hắn, nhưng đã khuyên hắn một hồi.
Lần này đến Độc Cô Chân ngây người ra.
Động tác uống rượu của gã cứng đờ nhìn Lý Nhàn ngạc nhiên hỏi:
- Thật sao?
Lý
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền