Chương 157: - Đường Về (10).
.
Lúc Tiết Vạn Triệt tỉnh lại đã là sáng sớm ngày thứ hai. Ánh nắng chói chang soi chiếu vào cửa sổ, chiếu lên mặt Tiết Vạn Triệt. Vì ánh nắng mặt trời chói chang khiến sắc mặt trắng bệch của Tiết Vạn Triệt càng trở nên khó coi. Y chậm rãi mở to mắt, bị ánh mắt trời chiếu vào mắt có vẻ hơi đau.
- Tướng quân, ngài tỉnh rồi, làm tôi sợ muốn chết.
Gia Tương Tiết Bảo thấy Tiết Vạn Triệt mở mắt xúc động kêu lên, cả đêm Tiết Bảo không ngủ nhìn có vẻ tiều tụy. Cả đêm lo lắng, thấy Tiết Vạn Triệt tỉnh lại trong lòng gã không kiềm chế được sự vui mừng liền bất ngờ khóc lên. Gã là Gia tướng của Tiết gia, từ nhỏ đã lớn lên cùng Tiết Vạn Triệt. Ngày đó ở Tát Thủy Tiết Thế Hùng phái gã kéo Tiết Vạn Triệt quay về, kết quả bị Tiết Vạn Triết mắng cho một trận đành phải đi theo Tiết Vạn Triệt cùng nhau đi cứu người. Gã không dám quay về gặp Tiết Thế Hùng, lại càng không yên lòng cho sự an nguy của Tiết Vạn Triệt.
Hôm qua thân binh của Yến tướng quân đã đỡ Tiết Vạn Triệt trở về, nói là bị trúng độc, làm cho Tiết Bảo sợ hãi. May mà thủ hạ của Yến tướng quân là Độc Cô giáo úy có thuốc giải.
- Tiết Bảo?
Tiết Vạn Triệt hơi nhíu mày, cảm giác cổ họng đau rát, khô khốc giống như muốn nứt ra. Tiếng của y khàn khàn như Qủy Hồn tỉnh lại phát ra âm thanh. Cảm giác đầu tiên là cổ họng nóng bỏng đau rát, nhưng so với đau đớn ở trong bụng thì không thấm vào đâu. Sau đó là toàn thân không một sức lực, đến cánh tay cũng giơ lên không nổi.
- Ta chưa chết?
Tiết Vạn Triệt khàn khàn hỏi.
Tiết Bảo vội vàng bưng một chén nước, đỡ Tiết Vạn Triệt uống mấy ngụm.
- Tướng quân, ngài phúc lớn mệnh lớn, sao mà chết được? Nhưng tướng quân, hôm qua lúc thân binh của Yến tướng quân đưa ngài trở về làm tôi sợ quá. May mà độc đã giải rồi!
- Độc?
Uống xong mấy ngụm nước, Tiết Vạn Triệt cảm thấy mình dễ chịu hơn nhiều. Y ra hiệu cho Tiết Bảo nâng mình dậy, sau đó nhẹ nhàng quơ quơ đầu, cảm thấy giống như một bình nước lắc la lắc lư, đau gần chết.
- Ta trúng độc?
Tiết Vạn Triệt làm cho mình tỉnh lại một chút sau đó hỏi.
- Tướng quân ngài không biết ư?
Tiết Bảo kinh ngạc hỏi.
Tiết Vạn Triệt nhớ lúc trước khi ngã xỉu, đúng là trong bụng đau như có dao cắt. Lúc đó đau đớn vô vùng, cảm giác mình nhanh chóng rơi vào hôn mê. Nghĩ đi nghĩ lại, đó chắc là trúng độc rồi. Nhưng sao mình lại trúng độc? Còn nữa, nếu trúng độc, sao mình không chết.
- Tiết Bảo, ngươi thuật lại chuyện này cho ta một lần, hôm qua ta uống rượu trong trướng của Độc Cô tướng quân, sao lại trúng độc? Yến Vân đâu? Độc Cô Chân đâu?
Nghe thấy cái tên Độc Cô Chân, Tiết Bảo biến sắc nói:
- Tướng quân, sao ngài còn nhắc đến tên ác nhân kia?
Gã căm tức nói:
- Chính là Độc Cô Chân hạ độc rượu ngài và Yến Vân tướng quân. Nếu không phải Độc Cô Giáo úy thủ hạ của Yến Vân tướng quân hiểu y thuật thì e rằng ngài và Yến tướng quân đã bị Độc Cô Chân hại chết rồi! Hôm qua Giáo úy Độc Cô Nhuệ Chí dưới trướng của Yến tướng quân ở đây trông ngài đến nửa đêm. Chắc chắn ngài không còn nguy hiểm mới chạy về chăm sóc Yến tướng quân.
- Yến Vân cũng trúng độc?
Tiết Vạn Triệt sửng sốt, lập tức nhớ đến trước khi mình hôn mê hình như đúng là có thấy Yến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền