ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 161. - Đường Về (14).

Chương 161: - Đường Về (14).

.

Dưới chân núi phía bắc đại thành của người Cao Cú Lệ cách đại quân Lý Nhàn chưa tới năm mươi dặm có một khu rừng rậm rạp, cho dù là thời điểm mặt trời đã lên đến đỉnh đầu nhưng cũng chỉ có một vài tia nắng yếu ớt kẽ lá chiếu vào. Trong và ngoài rừng giống như hai thế giới bên trong và bên ngoài, một sáng sủa, một tối tăm. Tuyến biên giới của khu rừng này chính nơi giao nhau giữa ánh sáng và bóng tối.

Trong rừng cây có một con mãnh hổ trắng có thể gây tổn thương cho người, đám thợ săn Cao Cú Lệ mạo hiểm định diệt trừ mối họa này. Chỉ có điều rừng kia quá âm u, lại thâm sâu cho nên đám thợ săn không dám đi vào quá sâu. Vì thế họ đã mấy lần rút lui không công. Cũng may là hình như con mãnh hổ này biết rằng thế giới bên ngoài không an toàn, cho nên nó không ra ngoài. Lúc quân Đại Tùy viễn chinh xuôi nam, người Cao Cú Lệ bên núi này đều trốn vào thành không dám ra, dần dần mọi người cũng quên mất sự tồn tại của con hổ này.

Mà lúc này, con hổ này đã lặng lẽ bò lên một khúc gỗ, nhắm nghiền hai mắt, đang bốc khói.

Đúng vậy, đang bốc khói.

Bởi vì, dưới chỗ con hổ bị lột da có một đống lửa, mỡ của con mãnh hổ từng làm bá chủ trong khu rừng này đang cháy xèo xèo, hương thơm ngào ngạt khiến người ta thèm nhỏ rãi.

Có tám người ngồi vây quanh đống lửa.

Tám người này cùng quây quần một chỗ, đủ để làm ảnh hưởng đến vận mệnh của một đế quốc lớn. Mà lúc này, nhân vật lớn ngồi tít trên cao dường như hơi nghèo túng. Y phục trên người họ thoạt nhìn có vẻ không chỉnh tề, trên áo giáp của Đại tướng quân phủ một lớp bụi dày. Tám người bọn họ nhìn chăm chú vào con mãnh hổ chết oan này nhưng ánh mắt lại có vẻ mơ hồ.

Cuối cùng người ngồi xa con mãnh hổ đang bị nướng thở dài, sau đó nhẹ nhàng nói hai chữ.

- Đáng tiếc!

Râu ria của ông ta đã bạc trắng, ông ta để mũ giáp ở bên cạnh, tóc trắng vô tình rủ xuống hai bên thái dương. Thoạt nhìn ông lão có vẻ rất cô đơn. Ông ta nói hai chữ đáng tiếc sau đó không nói thêm gì nữa, khiến mọi người đều phải nhìn vào ông ta.

- Đáng tiếc!

Một người ngồi đối diện với ông ta tuy mái tóc vẫn chưa bạc đến mức thê lương như ông ta nhưng trên mặt đã đầy vết nhăn như những khe rãnh trên cao nguyên tây bắc, nhìn rất tang thương.

Ông tên là Vũ Văn Thuật là nhân vật số một của đế quốc Đại Tùy hùng mạnh. Trước đây chưa lâu ông vẫn đang thống soái ba mươi vạn đại quân tinh nhuệ, từ Liêu Thủy thẳng đường đến Tát Thủy, một đường chiến đấu hăng hái đánh là thắng. Gia tộc của ông, có một địa vị vinh quang ở đế quốc. Hoàng đế càng thêm tín nhiệm ông, dường như trong triều đình không một ai có thể thay thế được địa vị của ông trong suy nghĩ của hoàng đế.

Ông có quyền lực ảnh hưởng đến hoàng đế, ngay cả Nạp Ngôn Tô Uy cũng không bì kịp, ông được phong tước Hứa quốc công, tổng lĩnh quân quốc sự.

Nhưng bây giờ, ông chẳng qua cũng chỉ là một lão già nghèo túng bị đánh bại mà thôi.

Nghe thấy tiếng ông lão râu tóc bạc phơ bên kia nói “đáng tiếc”, Vũ Văn Thuật tự giễu cười nói:

- Qủa là đáng tiếc!

Ông lão râu tóc bạc phơ chính là Tiết Thế Hùng, Tả Vũ Vệ đại tướng quân của đế quốc, ông nhìn Vũ Văn Thuật cười nói:

- Ta

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip