Chương 162: - Đường Về (15).
.
Hơn hai vạn kỵ binh xuyên qua từ trong thung lũng, chuẩn bị đến hội hợp với đội quân viễn chinh của Nguyên soái Vũ Văn Thuật và mọi người ở một ngọn núi khác. Khe núi cũng không quá chật, từng đội hơn mười kỵ binh có thể đi song song. Dọc đường đi kinh hồn bạt vía, Vũ Văn Sĩ Cập lo lắng người Cao Cú Lệ đánh lén cho nên liên tục giục đội quân gia tăng tốc độ. Dù sao địa thế nơi này cũng rất thuận lợi cho mai phục, hai bên vách đá dựng đứng rất rễ cho nhiều binh lính mai phục, cho dù bị một tảng đá nện xuống cũng sẽ gây tổn thất thê thảm và nghiêm trọng cho quân Tùy.
Năm trăm kỵ binh nhẹ đi đằng trước duy trì khoảng cách khoảng một dặm với đại đội nhân mã đằng sau. Đám lính vừa đi vừa liên tiếp liếc mắt, ai cũng sợ đột nhiên lại xuất hiện người Cao Cú Lệ. Nếu kỵ binh bị ngăn cản trong khe núi vậy thì chỉ có thể bị người ta tàn sát không có lực đánh trả.
May thay, khe núi này không quá sâu, may thay người Cao Cú Lệ cũng không phải là thần tiên ở đâu có quân Tùy thì ở đó họ xuất hiện.
Người Cao Cú Lệ không tới nhưng không có nghĩa là kẻ khác không đến.
Lúc Vũ Văn Sĩ Cập nhìn thấy trong khe núi lóe sáng, năm trăm kỵ binh nhẹ dò đường phía trước đã ra khỏi cửa cốc. Tâm trạng của Vũ Văn Sĩ Cập vừa mới thoải mái một chút thì bỗng kỵ binh phía trước dừng lại, sau đó có người tách ra khỏi hàng ngũ chạy như bay đến chỗ của Vũ Văn Sĩ Cập.
Một gã giáo úy cầm thư trong tay ôm quyền nói với Vũ Văn Sĩ Cập:
- Phò mã, phía trước có người dùng tên bắn tới một bức thư.
- Hả?
Vũ Văn Sĩ Cập hỏi:
- Có nhìn thấy người đến không?
Giáo úy nói:
- Chưa nhìn thấy, thậm chí còn không nhìn rõ mũi tên bắn từ hướng nào tới, mũi tên này cản ở trước đội quân không làm thương người.
Vũ Văn Sĩ Cập gật gật đầu cầm lấy bức thư, giấy viết thư bị gãy, mặt sau viết năm chữ. Đọc được năm chữ này khiến vẻ mặt của gã lập tức phấn khích, mày không tự chủ được nhíu lại. Gã nhếch miệng nhưng nhìn vẻ mặt thì không thấy vui sướng, lại rất giống như đang rối loạn, muốn cười nhưng cũng lại muốn mắng người, thoạt nhìn vô cùng mâu thuẫn.
Chỉ nhìn thấy năm chữ này, Vũ Văn Sĩ Cập biết thư này ai viết rồi.
“Sĩ Cập huynh thân khải.
Ngoài tiểu tử kia xưng hô với mình chẳng ra ngô ra khoai gì thì không có người thứ hai nữa. Sở dĩ vẻ mặt của Vũ Văn Sĩ Cập phấn khích như vậy là bởi vì trong vui mừng gã còn mang theo điều nghi ngờ thậm chí là hơi phẫn nộ. Vui mừng là vì biết trước tin của phụ thân Vũ Văn Thuật. Sau đó là bất ngờ vì tiểu tử ngốc này vẫn còn sống, còn nghi ngờ và phẫn nộ là khoảng thời gian ngắn không biết tiểu tử ngốc kia vì sao lại dùng phương thức này để “gặp mặt”.
Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rồi hắn mới không thể gặp ta!
Vũ Văn Sĩ Cập nghĩ trong lòng, không vội đọc thư mà hạ lệnh:
- Toàn quân tăng tốc, bám chặt ra khỏi khe núi!
Đội quân tăng tốc, Vũ Văn Sĩ Cập giục ngựa mà đi, vừa đi vừa mở thư ra, sau đó đọc rất nghiêm túc. Thư rất ngắn, chỉ vẻn vẹn ba mươi câu nhưng ý biểu đạt lại vô cùng rõ ràng. Cho nên, sau khi đọc xong sắc mặt của Vũ Văn Sĩ Cập trắng bệch. Xé nhỏ thư quăng ra ngoài, mảnh giấy bay như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền