Chương 195: - Ai Tới Cũng Không Mở Cửa.
Nguyên Vụ Bản nhận lấy bộ quần áo áy náy cười nói:
- Bà cũng biết, sở dĩ tôi đưa ra lựa chọn này cũng là muốn con cái chúng ta sau này có được tiền đồ tốt hơn. Ta cũng đã sắp 50 tuổi, còn chưa qua được chức quan lại ở huyện thành. Nếu không liều một lần, con cái chúng ta còn không bằng ta! Theo ta thấy, thời cơ Đại soái khởi binh rất tốt. Đại quân triều đình hiện giờ còn đang đánh Cao Cú Lệ ở Liêu Đông. Các nơi Đại Tùy đều là nghĩa quân tạo phản. Triều đình căn bản không thể chú ý được. Mặt khác, thủ hạ của Đại soái có thể nhiều người, văn thần võ tướng nhiều vô kể. Đặc biệt còn có Bồ Sơn Công tương trợ, thành đại sự có lẽ đã nắm chắc chín mười phần rồi. Tới khi đó, ta có công trấn thủ kho Lê Dương, bét nhất cũng phải phong cho ta một huyện công. Tới khi đó đời sau sẽ lập tước vị, nói không chừng ta còn có thể lập ra một thế gia!
- Ta biết ông đều là vì cái nhà này!
Phu nhân đôi mắt ửng đó, có chút chua xót nói.
- Chỉ là ta sợ, ngộ nhỡ Đại soái thất bại, triều đình thắng, cái nhà này của chúng ta ….
- Đừng nói những lời xúi quẩy như vậy!
Nguyên Vụ Bản khoác áo đi ra ngoài, vừa đi vừa nói:
- Đại soái văn thao võ lược đương thế ít người có được, hơn nữa còn có Mật Công phụ tá, không biết bao nhiêu lục lâm hào kiệt tương trợ, sao có thể thua được?
Câu nói sau cùng này giống như y đang tự an ủi mình.
Đúng vậy, tuyệt đối không thể thua được.
……….
………
Sau khi Dương Huyền Cảm ba tháng tới Lê Dương, việc đầu tiên chính là chỉnh đốn phòng thủ. Tường thành cũ của Lê Dương cao ba trượng, mấy tháng này đã tụ tập hàng vạn nông phu, lại đắp cao thêm gần trượng nữa. Nhưng, vì thời gian gấp gáp, tường thành này là dùng bao tải đóng đất đặt lên.
Khe hở trên tường thành, liên nỏ đều được tu sửa, lại xây dựng thêm lầu quan sát và ngựa. Xem ra, dù có mười vạn cường binh tới tấn công, thành Lê Dương cũng kiên cố phòng thủ. Từ sau khi Nguyên Vụ Bản tiếp quản thành Lê Dương, y càng không dám sơ xuất. Trên tường thành, ngoài quân thủ thành cố hữu ra, y còn tăng cường thêm binh lính tuần tra, từ mỗi giờ tuần tra một lần đổi thành mỗi giờ tuần tra hai lần.
Ban ngày dù bận bịu túi bụi, Nguyên Vụ Bản vẫn phải đích thân lên tường thành tuần tra hai lần. Nếu phát hiện thấy có người lười nhác, lỏng lẻo, lập tức lôi xuống thực hiện quân pháp. Mặc dù y là văn nhân, nhưng cũng biết ý của câu hiền lành không nắm quân. Buổi tối, y cũng phải đi tuần tra một lần, trước tiên là tới kho lương thực kiểm tra trấn thủ, sau đó lại lên tường thành đôn đốc kiểm tra phòng ngực. Y tận tâm tận lực, chưa một ngày nhàn hạ.
- Phụ thân, người thật sự không cần phải hàng ngày đều lên thành đâu.
Con trai Nguyên Vụ Bản Nguyên Dũng có chút xót xa cho sự vất vả của phụ thân. Đi theo y vừa đi vừa nói:
- Từ sau khi mấy tên lính canh lơ là canh giác bị trảm lần trước, các binh lính biết sự nghiêm khắc của phân pháp, không ai dám lười nhác nữa. Hơn nữa, đại quân triều đình không chừng còn có thể từ Liêu Đông trở về được nữa hay không? Năm ngoái chẳng phải đại bại một trận đã chết ba mươi vạn người sao? Cho dù có thể trở về, từ Liêu Đông quay về cũng không thể nhanh như vậy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền