ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 196. - Xong Rồi.

Chương 196: - Xong Rồi.

Nguyên Vụ Bản thật sự lo lắng tới sự an toàn của Nguyên Vụ Chân, trong lòng không lo lắng gì tới số lương thảo kia, dù sao thì trong kho Lê Dương không thiếu nhất chính là lương thảo. Cho dù là mất đi hàng nghìn xe lương thảo cũng không có gì phải đau lòng. Nhưng, nếu Nguyên Vụ Chân xảy ra chuyện gì, y không có cách nào giải thích với em dâu.

Vội vàng lấy đủ ba vạn nhân mã, Nguyên Vụ Bản mặc áo giáp trụ nhảy lên ngựa chiến, vội vã dẫn quân ra khỏi cổng thành. Theo người đưa tin đó nói, đội quân áp tải lương thực vừa mới ra khỏi thành chưa đầy hai mươi dặm liền bị chặn lại. Có thể thấy đám thổ phỉ này to gan tới mức nào rồi. Trước khi y xuất thành, người đưa tin đó đã tỉnh lại, Nguyên Vụ Bản đã hỏi chi tiết sự việc, biết những tên thổ phỉ đó thực sự là cầm cờ hiệu của Trương Kim Xưng Cự Dã Trạch, nhưng, nhân mã không nhiều, cũng chính là khoảng sáu bảy nghìn người. Nếu không phải Nguyên Vụ Chân khinh xuất xông vào mà trúng kế mai phục, thổ phỉ cũng không thể cướp được lương thảo.

Trong lòng Nguyên Vụ Bản có chút oán hận người em họ này. Trước khi xuất thành ta còn dặn dò cẩn thận rồi, để ngươi cẩn thận hơn, sao vừa quay đi cái đã quên mất rồi? Vừa mới ra khỏi thành 20 dặm liền gặp loạn phỉ rồi, ngươi chỉ cần kết trận bảo vệ lương thảo, sau đó sai người trở về cầu cứu viện thì có phiền như vậy không? Tốt xấu gì cũng là tướng quân dẫn quân áp tải lương thực hai lần rồi, làm việc còn lỗ mãng như vậy.

Oán hận thì oán hận, y vẫn không thể không vội đi cứu viện.

May mà khoảng cách cũng không xa, ngoài 20 dặm trên vạn người hỗn chiến, vòng qua cánh rừng đã có thể thấy được.

Cách phía nam thành Lê Dương không xa chính là một ngọn núi. Ngọn núi này không quá cao, nhìn thế núi gập ghềnh giống như mấy chiếc bánh bao lớn vậy. Nhưng, cánh rừng trong núi rất rậm rạp, có lẽ những tên thổ phỉ đó chính là thấy được địa hình ở đây.

Ở một chỗ lồi lên của sườn núi, Lý Nhàn cười mà như không cười nhìn chiến đoàn phía dưới.

- Chiến lực binh lính trong thành Lê Dương quả thực không được tốt lắm!

Thiết Lão Lang cười nói:

- Nếu không phải muốn dụ Nguyên Vụ Bản ra, chỉ e là hơn một nghìn xe lương thảo đó lúc này chúng ta đã cướp xong rồi.

Lý Nhàn hăng hái khoát tay nói:

- Tạm thời nhẫn nại là vì sau này sải bước đi tới!

Lời này là của một đại nhân vật nào đó trước khi dựng nước ở kiếp trước đã nói, được Lý Nhàn cải biến. Nguyên văn có lẽ là, lùi một bước là để tương lai tiến bước lớn! Nhưng, rõ ràng, trong lòng người khác lúc này cũng không chú ý tới câu nói này. Mọi người đều hưng phấn vỗ tay, sẵn sàng chờ viện quân của Nguyên Vụ Bản tới cứu đội áp tải lương thực. Đây không phải là kế hoạch Lý Nhàn vốn định ra, mà là tạm thời thay đổi. Chiều hôm qua, Phi Hổ Mật Điệp thâm nhập vào thành Lê Dương trở về báo tin, nói hôm nay sẽ có một lô lương thảo xuất thành.

Sau khi biết được tin này, Lý Nhàn và Diệp Hoài Tụ đã đồng thanh nói một câu:

- Cơ hội tốt!

Mặc dù Lý Nhàn không hiểu vì sao Diệp Hoài Tụ lại có thể bỏ hết tất cả mọi thứ của nàng ở thảo nguyên U Châu mà xuôi xuống phía nam. Nhưng, một câu nói của Diệp Hoài Tụ trước khi xuất chinh thực sự đã nói rất rõ mục đích

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip