Chương 197: - Đi Một Ngày Đàng Học Một Sàng Khôn.
- Vị tướng quân đây, xin hỏi, ngài ở dưới trướng vị đại tướng quân nào vậy?
Nguyên Vụ Bản bị đẩy đến trước mặt Lý Nhàn, y ngẩng đầu là hỏi rất nghiêm túc. Lý Nhàn ngồi trên lưng con Đại hắc mã, miệng ngậm một cây cỏ, nhìn y một cái rồi hỏi lại:
- Ngươi có biết cái này có ý nghĩa gì không?
Nguyên Vụ Bản gật gật đầu trịnh trọng nói:
- Tôi chỉ muốn biết, tôn tính đại danh của tướng quân. Tướng quân từ vùng Liêu Đông xa xôi gấp gáp tới đây, cứ cho là ngài có thêm một đôi cánh thì cũng không thể nào đến đây nhanh như vậy. Tốc độ hành quân nhanh như vậy thật là khiến tôi đây bái phục. Tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn biết đại quân của triều đình có phải là đã đánh tới đây không?
Lý Nhàn cười khẽ đáp lại:
- Ngươi cũng có thể coi là một người trung thành, đã trở thành tù nhân rồi mà vẫn lo lắng cho chủ nhân Dương Huyền Cảm của mình.
Nguyên Vụ Bản lắc lắc đầu thở dài:
- Có lo lắng cái gì đâu, dưới trướng của Dương Đại soái giờ đây đã có mười vạn binh mã, lại có thêm mười vạn binh mã của Hàn tướng tương trợ. Cho dù quân triều đình từ Liêu Đông đuổi tới đây thì cũng đã quá mệt mỏi, Đại soái “dĩ dật đãi lao”, phần thắng rất lớn. Kết cục cuối cùng của trận chiến này, tôi vẫn luôn cho rằng Đại soái sẽ giành chiến thắng. Hơn nữa, tôi hỏi câu này không phải là vì lo lắng mà chỉ là vì hiếu kỳ, không biết đại quân của triều đình từ Liêu Đông trở về từ lúc nào? Không biết tướng quân ngài đã phải mất bao lâu thì mới có thể từ Liêu Đông trở về Lê Dương được?
Lý Nhàn nheo mắt nhìn Nguyên Vụ Bản, cười nói:
- Ngươi vẫn rất có lòng tin với Dương Huyền Cảm.
Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt của Nguyên Vụ Bản và nói:
- Binh mã của triều đình Đại Tùy hiện tại chắc mới vượt qua Liêu Thủy, nhanh nhất thì cũng mới đến quận Trác, ngươi yên tâm, Dương Huyền Cảm vẫn còn có thể sống thêm được vài ngày nữa. Còn về phần ngươi, nếu như ngươi ngoan ngoãn phối hợp với ta vận chuyển lương thực ra ngoài thì ta sẽ không giết ngươi. Sau khi ta thống lĩnh đại quân rời khỏi đây, ngươi vẫn có thể tiếp tục chiêu binh mãi mã cố thủ Lê Dương, chuyện ngày hôm nay, chỉ cần không truyền đến tai của Dương Huyền Cảm thì ngươi vẫn là quận thủ, chúng ta có thể coi như vẫn chưa có chuyện gì xảy ra.
Sắc mặt của Nguyên Vụ Bản chợt biến sắc, rồi y cười khổ đáp lại:
- Cứ cho là Nguyên mỗ hôm nay là tù binh của tướng quân, nhưng tướng quân cũng không phải chế giễu tôi như vậy đâu.
Lý Nhàn cười cười:
- Ta chế giễu ngươi?
Nguyên Vụ Bản nhìn kỵ binh bên cạnh Lý Nhàn và nói:
- Trừ phi tướng quân cho rằng tôi không nhận ra quần áo có số của phủ binh Đại Tùy? Trừ phi tướng quân cho rằng Nguyên mỗ là một kẻ ngu?
Lý Nhàn chỉ vào lá cờ to sau lưng mình và nói:
- Ngươi đúng là chưa xem xét cẩn thận rồi.
- Yến Vân Trại?
Ánh mắt của Nguyên Vụ Bản sáng lên, nhưng sắc mặt càng trở nên khó coi hơn. Đúng vậy, đó không phải là cờ chiến màu đỏ đậm của Đại Tùy, lá cờ này màu đen, trên đó có thêu ba chữ lớn màu đỏ: Yến Vân Trại. Từ lá cờ này có thể thấy rằng, đây đích thực là binh mã của một đội quân Lục Lâm Đạo. Chỉ là, chuyện mà Nguyên Vụ Bản nghĩ mãi mà không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền