Chương 212: - Thật Là Thoải Mái
- Huynh quen bọn họ sao?
Âu Tư Thanh Thanh thật sự ăn không vô con cá nướng thứ hai, Lý Nhàn nhận lấy xong vừa ăn vừa đáp:
- Không biết, nhưng ta nhìn tướng mạo, vừa thấy chỉ biết nam nhân kia là kẻ phụ bạc bại hoại, còn nữ tử kia vừa nhìn đã thấy là không tầm thường.
- Đây là đạo lý gì?
Âu Tư Thanh Thanh biết Lý Nhàn nói bậy bạ, nhưng mười chữ Lý Nhàn nói lúc trước khiến nội tâm nàng không khỏi căng thẳng. Thoạt nhìn là một đôi bích nhân rất xứng đôi, nếu nam tử kia thật sự là một kẻ phụ bạc, tỷ tỷ mặc váy màu trắng nhạt kia chẳng phải rất đáng thương sao?
- Muội thấy bọn họ thật sự rất đẹp đôi, hơn nữa cái người tên Sài Thiệu kia có vẻ vô cùng tôn trọng tỷ tỷ kia. Thời điểm tỷ ấy ăn cái gì, trong tay y luôn cầm một cái khăn tay. Thời điểm tỷ ấy uống rượu, trong mắt y đều là quan tâm. Nhìn thế nào thì Sài Thiệu kia cũng không giống một kẻ phụ lòng, nhưng thật ra tỷ tỷ kia dường như có chút lãnh đạm. Chỉ có điều... cái người tên Sài Thiệu kia luôn nhìn muội chằm chằm, rất đáng ghét.
- Muội rõ ràng không ngẩng đầu!
Lý Nhàn kinh ngạc nói.
Âu Tư Thanh Thanh thở dài:
- Không phải huynh đã dạy muội sao, nhìn người không thể nhìn chằm chằm vào người ta, đoán ý qua lời nói và sắc mặt, huynh có hiểu cái gì gọi là đoán ý qua lời nói và sắc mặt không?
Lý Nhàn cứng lại, lập tức cười nói:
- Sài Thiệu nhìn muội chằm chằm, là bởi vì muội xinh đẹp, so với vợ hắn còn xinh đẹp hơn, mọi người đều có lòng yêu thích cái đẹp.
Âu Tư Thanh Thanh nháy mắt hỏi:
- Huynh không để ý sao?
Lý Nhàn chân thành nói:
- Để ý, rất để ý. Ta muốn hung hăng đánh cho y một trận.
- Nhưng muội thấy bộ dạng huynh vẫn ôn hòa nha, cũng không cảm thấy huynh đang tức giận. Hơn nữa người nọ đi rồi, huynh không thể đánh y một trận, cũng không nhìn ra huynh ảo não thế nào.
Lý Nhàn nói:
- Ta không ảo não, là vì những người khác rất ngu ngốc, thường thường sẽ tự mình động thủ.
Sau khi lên ngựa nữ tử mặc quần áo màu trắng nhạt nói với Sài Thiệu:
- Chúng ta đi thôi, sắc trời âm u, phải chạy tới Lưu Huyện tìm nơi ngủ trọ.
Sài Thiệu gật đầu nói:
- Ninh nhi, hình như nàng rất hứng thú với thiếu niên kia?
Trong giọng nói này, không phải không có ghen tuông.
Y nhìn thê tử, đợi câu trả lời. Từ khi lập gia đình tới nay, y đối với thê tử Lý Tuệ Ninh cũng được cho là yêu thương, Lý Tuệ Ninh đối với y cũng tốt lắm, duy chỉ có chút khiến y buồn bực chính là, từ sau khi lập gia đình y liền không thể lưu luyến hoa cỏ ở thanh lâu nữa, không còn cơ hội tiếp tục cá nước triền miên thân mật với những nữ tử khác. Lý Tuệ Ninh xuất thân danh môn, chính là hòn ngọc quý trên tay Đường quốc công Lý Uyên, thuở nhỏ thích vũ đao lộng thương, tuy rằng dáng người nhìn sinh đẹp uyển chuyển yếu đuối nhưng tính tình lại ngay thẳng như nam nhi, cái không thích nhất là nam tử bạc tình, cho nên Sài Thiệu có chút e ngại Lý Tuệ Ninh.
Mà ngay cả thị nữ hồi môn của Lý Tuệ Ninh, cũng là một đám có võ nghệ cao. Trong khuê phòng nữ nhi nhà người ta đều đặt các loại đồ vật này nọ như hoa cỏ, nhưng trong phòng Lý Tuệ Như lại treo binh khí đao thương. Khi ra vào, bên người thị nữ của nàng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền