Chương 213: - Ưng Và Khuyển
Lý Nhàn cưỡi Đại hắc mã quay về, đám người Hùng Khoat Hải từ trong rừng cây đi ra theo hắn cùng nhau trở về. Lý Nhàn cười cười nói với Hùng Khoát Hải:
- Sài Thiệu nổi tiếng thiên hạ, công phu quyền cước thật bình thường.
Hùng Khoát Hải chân thành nói:
- Thịnh danh chi hạ vô hư sĩ (người có danh ắt có thực học), Sài Thiệu có danh khí rất lớn, cho nên nhất định có bản lãnh thật sự đấy, có lẽ... Y am hiểu cũng không phải công phu quyền cước.
Lý Nhàn ngạc nhiên, không nghĩ tới Hùng Khoát Hải lại nói như vậy, hắn gật đầu nghiêm nghị nói:
- Có phải ngươi muốn nói cho ta biết, chuyện này ta ra tay hơi khinh suất?
Hùng Khoát Hải không muốn giấu diếm ý nghĩ của chính mình, y là người tính cách ngay thẳng hơn nữa bởi vì tôn trọng Lý Nhàn cho nên thẳng thắn nói:
- Tướng quân, ta cảm thấy có thể kết thiện duyên sẽ không tích ác thù, Sài Thiệu người này còn trẻ lại có xuất thân thế gia đương nhiên là có ngạo khí, nhưng về sau tướng quân làm đại sự hẳn là nên kết giao với người như vậy mới phải, nói không chừng ngày sau có thể cần dùng đến. Người này hôm nay thoạt nhìn có vẻ hơi ngu ngốc không giống như trong truyền thuyết, nhưng phải biết rằng con cháu quý tộc giống như bọn họ đã trải qua đau khổ gì đâu? Trong bụng bọn họ đều có thực học, nhưng lại bởi vì bình thường đã quen tự cao tự đại cho nên rất ít khi nhìn thẳng vào những người không phải là con cháu quý tộc.
- Chính như Hàn Thế Ngạc, nếu thời điểm y lãnh binh lâu hơn một chút, trải qua chiến đấu nhiều một chút chưa chắc sẽ thua bởi võ bí lang tướng Trần Lăng và Phò mã Vũ Văn Sĩ Cập. Luận tài danh, Phò mã Vũ Văn Sĩ Cập không bằng Hàn Thế Ngạc lại có thể chiến thắng, còn không phải là bởi vì y đã trải qua chiến sự ở Đông Liêu sao?
- Cũng giống như Sài Thiệu này, hôm nay bất kể là khí độ hay mưu lược đều bại bởi tướng quân ngài, nhưng không có nghĩa là y không có bản lãnh thật sự, huống chi... Thê tử của y vẫn là người của Lý gia ở Lũng Hữu? Đường quốc công Lý Uyên một năm nay hình như lại được Hoàng đế hồ đồ trọng dụng, ngày sau Lý gia quật khởi hẳn không phải là việc khó, người như vậy, ta nghĩ tướng quân không cần đắc tội mà không có lý do.
Để cho Hùng Khoát Hải nói ra một phen như vậy. Lý Nhàn có chút giật mình. Hắn vốn cho rằng mình làm gì chỉ mình mình biết, nhưng hiện tại mới phát hiện thì ra thủ hạ cũng hiểu rõ thấu triệt đối thủ của mình.
- Đa tạ!
Lý Nhàn chân thành ôm quyền nói:
- Nghe vua nói một buổi, hơn đọc sách mười năm.
Mặt Hùng Khoát Hải đỏ lên, có chút ngượng ngùng nói:
- Có điều thuộc hạ không rõ, vì sao tướng quân chướng mắt Sài Thiệu kia.
Lý Nhàn cũng không tính giải thích cái gì với Hùng Khoát Hải, dù sao hắn biết đến chuyện còn lâu mới xảy ra, nói ra có chút không thể tưởng tượng nổi, cho dù Hùng Khoát Hải có tin tưởng y cũng không nói. Về phần hành động nhắm vào Sài Thiệu hôm nay, Lý Nhàn biết quả thật là có chút qua loa đại khái, nhưng tính tình hắn là như thế, khinh thường một người thời điểm gặp nguy hiểm một mình chạy trối chết đến nữ nhân của mình cũng không bảo vệ được, hắn nói toạc ra cũng không có cái gì tôn trọng. Quả thật Hùng Khoát Hải nói không sai, nếu muốn thành đại sự không thể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền