Chương 56: - Cẩn Thận Một Chút.
Lạc Phó đứng thứ 37 trong Thiết Phù Đồ quăng con lợn rừng đang vác trên vai xuống đất, chỉ vào vào mũi tên phá giáp chùy đang cắm trên người con lợn rừng, trừng mắt với Lý Nhàn: - Nếu không phải là ta nhanh nhẹn thì mũi tên đó của đệ đã lấy mạng của ta rồi.
Lý Nhàn ra sức dụi mắt, nhìn thẳng vào khuôn mặt quen thuộc đó, hỏi: - Huynh là người hay là quỷ vậy?
Đúng lúc này, từ trên cây nhảy xuống một bóng hồng xinh đẹp. Hình dáng yêu kiều kia khiến cho ánh mắt của Lý Nhàn ngưng đọng lại, sau đó thì đến việc hít thở cũng khó khăn.
Hắn chăm chú nhìn vào nữ nhân mặc áo đỏ kia, dụi dụi mắt hỏi: - Cô cô là quỷ hay là người vậy?
Bóng hồng kia chính là Trương Uyển Thừa, nàng lườm hắn, rồi kéo chàng trai trước mặt cao hơn nàng một cái đầu lại gần, quàng tay qua cổ hắn, còn tay phải thì ra sức xoa đầu hắn
- Ngươi là tên khốn kiếp, dám hỏi ta là người hay là quỷ, nói, ta là người hay là quỷ?
Mặt hắn bị ép sát vào đôi bồng đào của nàng, vẻ mặt hiện lên niềm hạnh phúc khó diễn tả. Ngày nào hắn cũng muốn quay về Yến Sơn để thăm mọi người nhưng khổ nỗi là không đi được, cái tâm trạng đứng ngồi không yên cả ngày thật là rất khó chịu, không phải ai cũng có thể hiểu được. Lúc mà Lạc Phó và Hồng Phất xuất hiện trước mặt hắn, hắn thực sự là không dám tin vào mắt mình. Da đầu của hắn quả thực đã bị Hồng Phất làm cho đau, mái tóc dài lại bị nàng ta ngược đãi, khiến cho nó rối tung lên, y như tổ quạ, nhưng hắn lại cảm thấy rất hạnh phúc, lúc này quả thực là hắn rất muốn nhảy cẫng lên.
- Bà cô đây chịu biết bao nhiêu là khổ cực đắng cay để đến đây tìm ngươi, ngươi lại hỏi ta là người hay là quỷ?
Hồng Phất hạ tay xuống, trừng mắt lên hỏi Lý Nhàn.
Lý Nhàn gãi gãi đầu, nghiêm túc sửa lại: - Là cô cô, chứ không phải là bà cô.
Hồng Phất bị bộ dạng của hắn chọc cho cười phì lên thành tiếng:
- Hơn một năm rồi mới gặp lại ngươi, nhưng ngươi lại không trưởng thành lên chút nào hết.
Lý Nhàn liền nịnh đầm: - Tiểu cầm nã thủ của cô cô quả nhiên là lợi hại, cứ cho là con có thể tiến bộ đi chăng nữa thì cũng không thể nào thoát khỏi ma chưởng của cô cô.
Nói xong thì hắn cười, trông có vẻ rất vui vẻ.
- Tiểu Địch cũng đến chứ?
Hắn quay đầu lại hỏi Lạc Phó: - Tam Thập Thất ca, a gia của đệ sao rồi, ông có đến không vậy?
Lạc Phó cười tươi đáp lại: - Đại ca không đến, nhưng vì huynh ấy lo lắng cho đệ nên bảo ta đến đây. Con nha đầu Tiểu Địch nhớ đệ đến mức suốt ngày chỉ có khóc thôi, nên đại ca sai ta dẫn nó tới đây. Đáng nhẽ ra là bọn ta đã đến đây từ mười ngày trước nhưng vì trên đường đi đúng lúc người Hề và người Khiết Đan đánh nhau nên chúng ta phải đi đường vòng, hơn nữa lại không biết chính xác là đệ đang ở đâu, cũng may nhìn thấy ngọn núi này là một nơi dừng chân lý tưởng nên chúng ta định dừng lại nhỉ ngơi hai ngày rồi mới tiếp tục lên đường, ai mà biết là lại gặp được đệ cơ chứ?
Khi nghe thấy Trương Trọng Kiên không tới thì trong lòng có chút thất vọng nhưng ngay sau đó thì lấy lại được tinh thần. Trương Trọng Kiên không gặp bất cứ nguy hiểm gì, chuyện này khiến cho tâm trạng ủ ê bấy lâu của hắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền