Chương 57: - Mạc Hướng Liêu Đông.
- An Chi, ngươi lừa gạt Hồng Phất cô cô và tiểu Địch như thế, có đau lòng không?
Âu Tư Thanh Thanh cưỡi ngựa đi bên cạnh Lý Nhàn, có chút lo lắng hỏi.
Lý Nhàn lắc đầu cười gượng: - Cô thật sự nghĩ rằng tôi lừa gạt được cô cô à?
Hắn quay đầu lại nhìn thoáng về phía doanh địa nói: - Cô cô biết không giấu được ta, a gia gặp nguy hiểm ta nhất định phải quay về Yến Sơn. Thực ra, cô cô chịu đồng ý với a gia rời khỏi Yến Sơn đến tìm ta, ngoài việc dẫn tiểu Địch đi để a gia không phải buồn phiền về sau ra thì trong thâm tâm không phải không mong ta trở về giúp a gia hay sao? Cô cô sẽ không nói rõ với ta, bởi vì cô cô rất mâu thuẫn.
- Cô cô lo lắng a gia xảy ra chuyện, cũng lo cho ta, vì thế cô cô rất khó xử. Đừng thấy cô cô ngoài mặt tươi cười rạng rỡ, thực ra trong mắt cô cô không giấu được vẻ bi thương.
Lý Nhàn ngừng lại một lúc nói: - Ít nhất không giấu được tôi.
- Thật ra cô cô biết tôi sẽ quay về Yến Sơn, cô cô chỉ là giả vờ như bị tôi lừa mà thôi. Cô cô lo cho tôi, nhưng lại không muốn để tôi biết cô cô đang lo cho tôi Cô cô thật khó xử.
- Nếu vậy
Âu Tư Thanh Thanh có vẻ mơ hồ: - Ngươi cần gì phải gạt cô cô? Ngươi có thể nói thẳng với cô cô là ngươi sẽ quay về Yến Sơn, bảo cô cô chăm sóc cho tiểu Địch. Như thế cô cô sẽ bớt khó chịu trong lòng. Ít nhất không còn bứt rứt nữa.
Nàng nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của Lý Nhàn nghiêm túc hỏi.
Lý Nhàn cũng nghiêng đầu nhìn vào mắt nàng, nghiêm túc trả lời: - Tôi không lừa cô cô.
- Cái gì?
Âu Tư Thanh Thanh nhất thời không hiểu nổi, đến khi nàng chợt hiểu ra ý của Lý Nhàn, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch. Bởi vì nghĩ tới câu trả lời của Ký Nhàn, trong lòng nàng giống như đột nhiên bị chặn lại bởi một viên đá lớn. Trong phút chốc, ép tới mức nàng không thở nổi. Nàng hoảng sợ bối rối nhìn Lý Nhàn, môi mấp máy, vẻ mặt khiến người khác phải đau lòng.
- Đi thôi
Lý Nhàn vỗ một cái vào mông con chiến mã xanh: - Tôi đưa cô về nhà.
- Ta không!
Âu Tư Thanh Thanh không theo kịp Lý Nhàn, nàng hét lớn hai chữ sau lưng Lý Nhàn.
- Ta không về!
Nàng đứng nguyên tại chỗ, mặc cho nước mặt chảy xuống hai má.
Lý Nhàn dừng lại, xoay người, giọng điệu bình thản đáp: - Quay về bên cạnh cha cô đi, họ mới là người yêu thương cô nhất. Họ sẽ không để cô bị thương tổn đâu. Hơn nữa, nếu hôm nay cô không về, sau này cô sẽ hối hận. Tôi tin, nếu cha cô ở bên cạnh cô, họ cũng sẽ không đồng ý cho cô đi theo tôi. Chi bằng giờ dứt khoát chia tay thoải mái còn hơn sau này hối hận đau khổ.
Giọng điệu này Âu Tư Thanh Thanh đã quá quen, giống y như hôm đó trên tiểu lâu bên hồ Thanh Ngưu.
- An Chi!
Âu Tư Thanh Thanh bướng bỉnh lắc đầu: - Ta đã hối hận một lần rồi, đừng để ta phải hối hận lần nữa. Mẫu thân đã từng nói, nếu có một ngày gặp được người đàn ông để ta khóc cười vì chàng, làm bất cứ chuyện gì vì chàng đều không hối hận, thì hãy đi theo chàng! An Chi đừng bỏ lại ta.
Nàng giơ tay đung đưa về phía Lý Nhàn, trong bóng đêm trông thật bất lực.
- Chàng đã nói, ở bên nhau tới già, sao chàng lại nuốt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền