Chương 89: - Nuôi Chó, Nuôi Cho Mập Ăn Thịt
Quận Thượng Cốc, bên sông Dịch Thủy, Bác Ngưu Sơn.
Chân núi có một khu rừng đào, đã vào tháng mười, hoa đào sớm đã tan mất, cây đào núi từ lâu đã bị hái sạch sành sanh, mà ngay cả lá đào đã bắt đầu rơi rụng điêu tàn. Trong rừng đào có một nhà tranh thấp bé, cũ nát, đơn giản đến cả sân cũng không có, dường như chủ nhân chẳng muốn cắm mấy rào tre thành tường. Rừng đào nhìn có vẻ tiêu điều, mà nhà tranh nhìn có vẻ quạnh quẽ. Cả hai ở một nơi, toàn bộ mùa thu tựa như càng trở nên hiu quạnh gấp đôi.
Ngoài rừng đào chính là Dịch Thủy, cũng không rộng lớn mạnh mẽ, nhưng lại không nhìn tới ngư ông đánh thuyền trên sông, nhìn không tới đứa bé chăn trâu trên bãi cỏ, đương nhiên cũng không nhìn tới thôn phụ đang giặt quần áo bên sông.
Nơi này có một ngọn núi, một sông, một mảnh rừng đào, một tòa nhà tranh.
Trên bàn đá ngoài nhà tranh, một lão nhân đầu cúi thấp mắt híp lại như đang ngủ, mà trên thực tế, ánh mắt của lão luôn luôn máy động ngồi đó. Lão nhân nhìn chăm chú một cành khô dưới đất, trên cành khô có một con kiến đang bò tới bò lui. Lão nhân ngồi ở chỗ kia, tay run rẩy khô gầy giống như cành khô kia, dường như là chịu không nổi gió thu lạnh, hay là do thấy con kiến không tìm thấy nhà mà sốt ruột thay nó.
Bên cạnh lão nhân có một con chó đang nằm.
Tháng mười trong núi đã không còn oi bức nữa, nhưng con chó già vẫn lè lưỡi thở hổn hển, cũng không biết vừa rồi truy đuổi con thỏ hoang bướng bỉnh mệt muốn chết hay là nó chỉ đơn thuần há miệng thở.
Lão nhân híp mắt xem con kiến, con chó già híp mắt nhìn lão nhân.
Gió thổi qua rừng đào, thổi qua cành cây, thổi lên tiếng chuông ngoài rừng đào.
Chuông nằm trong tay một cô bé, cô bé lại nằm trong lòng một người đàn ông dũng mãnh.
Một hàng năm sáu người xuất hiện ở bên ngoài rừng đào. Mọi người xuống ngựa ở bên ngoài rừng đào, đi bộ vào sâu bên trong. Đi trước nhất là một người đàn ông gầy gò mặt sẹo dữ tợn, phong trần mệt mỏi. Phía sau y là một người đàn ông còn cường tráng hơn y, trong lòng bế một cô bé khoảng mười tuổi xinh đẹp trắng trẻo như phấn. Phía sau hai người dũng mãnh là hai cô gái xinh đẹp. Cô gái đi đằng trước nhìn lớn tuổi hơn một chút, tựa như quả đào trong trắng nõn lộ ra màu đỏ chín làm người ta thèm nhỏ dãi. Đi gần cuối là một cô gái tuổi nhỏ hơn, nhìn giống như hoa đào núi nở rộ vào tháng ba, đi sau cùng là một thiếu niên nhìn có chút biếng nhác, miệng còn ngậm một cây cỏ khô vàng.
Trời chiều kéo dài bóng dáng đoàn người này, bóng dáng đi qua rừng đào giống như cô hồn dã quỷ phiêu đãng.
Bọn họ đương nhiên không phải quỷ, mà là vài người có máu có thịt có tình có nghĩa.
Khi lão nhân nhìn thấy người đàn ông trên mặt có vết đao kia, ánh mắt đang híp lại trợn to. Mà ngay cả lưng đã cong gập lại cũng không tự chủ thẳng lên một chút.
- Đạt Khê, là ngươi sao?
Lão nhân ngẩng đầu, có chút kinh ngạc hỏi.
Đi trước nhất chính là Đạt Khê Trường Nho. Sau khi y nhìn thấy lão nhân thì cười cười nói: - Ông còn chưa chết à?
Lão nhân bĩu môi giống như trẻ con: - Ta nhớ câu này mình đã nói với ngươi đấy, ít nhất ta còn sống đến tám mươi tuổi, mà ngươi nhiều nhất chỉ có thể sống đến năm mươi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền