ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tướng Minh

Chương 90. - Nói Một Không Hai

Chương 90: - Nói Một Không Hai

- Chung quy vì cái gì có người thích nói tới nói lui nhiều như vậy? Rõ ràng chuyện rất đơn giản, lại luôn làm cho rất phức tạp, sau đó lún sâu vào các loại âm mưu quỷ kế khó có thể thoát khỏi?

Lý Nhàn hỏi.

- Bởi vì những người đó tự cho là mình rất thông minh, rất có tâm kế, cho dù là làm một chuyện rất chuyện đơn giản, bọn họ cũng muốn thiết kế ra mấy cái bẫy rập để biểu hiện cơ trí của mình. Đương nhiên, đây chỉ là một loại tâm lý tự kỷ khiến người ta chán ghét. Bọn họ chung quy cảm thấy kế sách của mình không chút kẽ hở, có thể trêu chọc mọi người, kỳ thật... Thường thường bọn họ đều bị chính mình đùa bỡn.

Trả lời là chính bản thân hắn.

Ngồi ở trên tảng đá lớn nhìn tân thủ hạ bận rộn dựng doanh địa, dưới trời chiều Lý Nhàn lại trái ngược cảm thấy vô cùng buồn chán. Hắn ngồi một mình ở nơi đó, bày ra một dáng vẻ trầm tư rất cợt nhả. Đương nhiên, tảng đá lớn mà hắn đang ngồi không phải là tảng đá Văn Ngoạt từng ngồi kia. Khối đá lớn kia đã bị Kỷ Hạo Thiên cho người đẩy xuống sườn núi, làm hai mươi mấy đại hán mệt mỏi mồ hôi ướt đẫm.

- Kế tiếp sẽ là tiết mục gì?

Lý Nhàn trầm tư một chút, lẩm bẩm:

- Hẳn nên là anh hùng báo thù kỳ thật là một tên lường gạt, chỉ muốn cướp vị trí Đại đương gia này thôi. Vì thế mọi người giận dữ, đem kẻ lừa đảo chặt thành tám khối cho chó ăn?

Hắn cười cười, cười đến không kiêng nể gì. Tuy rằng tiếng cười rất nhẹ, nhưng rất thấu triệt.

- Đại đương gia, chuyện gì khiến ngài vui vẻ như vậy?

Kỷ Hạo Thiên đi đến trước người Lý Nhàn, thái độ khiêm tốn cung kính hỏi.

Lý Nhàn chỉ vào đám binh sĩ đang làm việ, nói:

- Ta chỉ đang nghĩ, không biết bao lâu nơi này sẽ dựng lên thật nhiều nhà cửa. Ngẫm lại xem, thật đúng là nhiều người lực lượng lớn. Ngàn người cùng làm, không bao lâu trại có thể dựng xong rồi.

Hắn khoa tay múa chân ở giữa không trung một chút:

- Còn phải chặt một cây đại thụ làm cột cờ, lá cờ phải làm rất lớn, mặt trên viết lên dòng họ Kỷ Hạo Thiên ngươi, có phải khá uy phong hay không?

Sắc mặt Kỷ Hạo Thiên có một chút thay đổi, nhưng bị động tác cúi đầu của y che giấu đi.

- Đại đương gia, Yến sơn trại là của ngài, các huynh đệ cũng đều là thủ hạ của ngài, về sau không cần nói như thế nữa. Bằng không ta ở Yến sơn cũng không còn có chỗ dung thân. Ta cùng các huynh đệ đều giống nhau, tôn kính ngài, cũng giống như tôn kính Tôn Đại đương gia.

Lý Nhàn cười khoát tay áo nói:

- Ngàn huynh đệ này đều là ngươi mang đến đấy, là của ngươi chung quy vẫn là của ngươi. Ta nói rồi, ta ở tại không được bao lâu, đối với cái trại này, đối với những huynh đệ này mà nói ta chẳng qua chỉ là khách qua đường. Có thể đưa bọn họ tới Yến sơn có một địa phương sống yên phận, không cần lo lắng nghĩ đến ngày nào đó bị triều đình vây giết, nhiệm vụ của ta coi như là hoàn thành. Ta cũng có chuyện cần làm, nơi này không phải là địa phương ta nên dừng lại lâu dài.

Ngữ khí của hắn rất chân thành, đến nỗi dù Kỷ Hạo Thiên dụng tâm lắng nghe cũng không nghe ra ý tứ dối trá nào. Y liền cứ như vậy cúi thấp đầu hơi hơi khom người, giống như biến thành một tảng đá.

- Đại đương gia, nếu ngươi từ bỏ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip