Chương 105: Người đệ nhất trong ngàn năm qua!
Đương nhiên là qua cửa!
Nếu như ngay cả Diệp Viễn còn không tính qua cửa mà nói, vậy thì không người nào có thể qua cửa rồi.
Sau khi kinh ngạc, trong lòng Lô Ngạn lập tức vui mừng như điên, có nhân vật thiên tài như vậy xuất hiện, U Vân Tông còn lo gì không thể trở lại Bắc Vực chứ?
"Diệp Viễn, thiên phú của ngươi thậm chí còn mạnh hơn so với sư tổ U Vô Nhai, thành tựu tương lai chỉ sợ cũng không thấp hơn hắn. U Vân Tông ta có ngươi, thật là may mắn!"
Lô Ngạn cảm khái nói.
"Đa tạ tiền bối tán dương."
Cho tới bây giờ Diệp Viễn cũng chưa từng hoài nghi qua thiên phú của mình.
Kiếp trước chỉ là hắn không đặt tâm ý của mình vào võ đạo, nhưng thiên phú võ đạo chưa chắc kém hơn so với Cơ Thương Lan.
"Thanh Hồng Lộ! Hiện!"
Lô Ngạn khẽ quát một tiếng, đánh ra nguyên lực, sau đó trên đỉnh Cửu Thiên Phong liền xuất hiện một con đường bảy sắc.
"Diệp Viễn, bây giờ ngươi cũng coi là người thừa kế y bát của tổ sư U Vô Nhai rồi, hy vọng ngươi chớ quên lời nói ngày hôm nay. Ta là một kẻ hấp hối sắp chết, không thấy được ngày U Vân Tông trở lại Bắc Vực. Nhưng thanh Thương Hoa Kiếm này ngươi hãy mang theo người, nếu thật sự có một ngày trở lại Bắc Vực, hy vọng ngươi đem nó mang tới Bắc Vực. Đương nhiên, nếu như ngươi không chê, cũng có thể dùng nó để chiến đấu, coi như là kéo dài chút hơi tàn của ta đi "
Lô Ngạn vẫy tay một cái, một thanh tuệ kiếm bay vào trong tay Diệp Viễn.
Kiếm vừa đến tay, Diệp Viễn cũng biết không phải kiếm thường, còn là một thanh Bát Cấm Linh Khí!
Vũ khí của võ giả chia làm bảo khí, pháp khí và linh khí, phân biệt tương ứng với võ giả Nguyên Khí Cảnh, võ giả Linh Dịch Cảnh và võ giả Ngưng Tinh Cảnh trở lên.
Bên trên bảo khí và pháp khí đều không có cấm chế, chỉ có trên linh khí mới làm cấm chế đến tăng cường uy lực.
Tuyệt đại đa số vũ khí trên tay của võ giả Ngưng Tinh Cảnh cũng chỉ là pháp khí mà thôi, tại toàn bộ U Vân Tông Bát Cấm Linh Khí cũng coi như vũ khí tốt rồi.
Rất hiển nhiên, thanh kiếm này chính là linh khí bản mệnh của Lô Ngạn khi còn sống!
Nếu như Diệp Viễn đoán không lầm, thanh kiếm này đã bầu bạn với Lô Ngạn ở trên đỉnh Cửu Thiên Phong hai trăm năm rồi, là tinh thần hắn ký thác.
Mặc dù trên danh nghĩa là để Diệp Viễn mang kiếm về Bắc Vực, kỳ thật câu nói sau cùng mới là trọng điểm, đây là hắn đang tặng kiếm!
Diệp Viễn cũng biết tâm tư của Lô Ngạn, hắn đã nhìn thấu thành tựu phi phàm của Diệp Viễn sau này, một cái U Vân Tông nho nhỏ không nhất định có thể giữ được hắn ở lại.
Dệt hoa trên gấm dễ, đưa than ngày tuyết khó.
Bây giờ hắn cho Diệp Viễn một chút ân huệ, chỉ là hy vọng sau này Diệp Viễn chớ quên U Vân Tông.
Đương nhiên, cũng chỉ có thể như thế mà thôi, bước chân cường giả sẽ không bởi vì những thứ này mà dừng lại.
Đối với võ giả mà nói, tông môn mặc dù trọng yếu, nhưng mục tiêu cuối cùng đều là tối cao đại đạo!
Chờ Diệp Viễn trưởng thành, một cái Bát Cấm Linh Khí nho nhỏ làm sao lại lọt vào ánh mắt của hắn?
Diệp Viễn tiếp nhận Thương Hoa Kiếm, nhưng trong lòng thì có chút cảm khái.
Mặc dù Thương Hoa Kiếm này không phải là thần binh lợi khí gì, nhưng lại vô cùng có ý nghĩa với Lô Ngạn, cách
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền