Chương 106: Nam nhân tốt không đấu với nữ nhân.
"Ngẫu nhiên lĩnh ngộ một chút mà thôi. Hô Diên lão sư, Phong lão sư, hai ngày này ta muốn bế quan củng cố cảnh giới một chút, sau khi xuất quan ta phải vào Rừng Sâu Vô Biên một chuyến, đến lúc đó làm phiền hai vị chăm sóc cho Lục Nhi."
Đối với chuyện trên Cửu Thiên Lộ, Diệp Viễn chỉ là một lời cho qua.
Hắn đã phát ra lời thề thiên đạo, nói nhiều tất nói hớ, nói ít một chút thì tốt hơn.
Hô Diên Dũng và Phong Nhược Tình đều hiểu nỗi khổ tâm trong lòng Diệp Viễn, vì vậy cũng không nhắc tới nữa.
Nhưng Diệp Viễn nói muốn đi Rừng Sâu Vô Biên, thật sự khiến hai người rất ngoài ý muốn.
"Chăm sóc cho Lục Nhi tất nhiên không thành vấn đề, chỉ là ngươi đi Rừng Sâu Vô Biên làm gì?"
Phong Nhược Tình nói.
Diệp Viễn nói:
"Đi tìm mấy loại dược liệu. Tình trạng của Lục Nhi không được tốt lắm, nguyên lực của ta truyền qua chỉ có thể tạm thời giúp nàng áp chế hàn độc, thời gian lâu dài bộc phát ra sẽ càng đáng sợ hơn. Có một loại đan dược nhị giai thượng phẩm tên là Khư Hàn Đan, có thể khống chế hàn độc trên người Lục Nhi. Có điều dược liệu cần thiết để điều chế loại đan dược này tương đối hiếm, ta nghĩ chỉ ở Rừng Sâu Vô Biên mới có."
Phong Nhược Tình nghe vậy kinh ngạc nói:
"Vẫn còn có đan dược nhị giai lợi hại như vậy? Hàn độc Cửu m Tuyệt Mạch bộc phát căn bản không có thuốc chữa, loại đan dược này lại có thể khống chế được hàn độc!"
Diệp Viễn lắc đầu nói:
"Sư phụ nói qua, trên đời không có chứng bệnh nào là thật sự không có thuốc chữa, chỉ là không tìm được phương pháp mà thôi. Đan dược nhất đạo chính là đại đạo, có thể có khả năng vô hạn, tu luyện tới cảnh giới chí cao có thể hóa mục nát thành thần kỳ, không có gì là không thể."
Hai mắt Phong Nhược Tình tỏa sáng, dường như đã hiểu ra cái gì.
Lời của Diệp Viễn nói giống như xua tan mây mù, để cho Phong Nhược Tình sáng tỏ thông suốt.
Mặc dù nàng biết đan dược đại đạo bác đại tinh thâm, nhưng dù sao tầm mắt cũng có hạn, thường thường chỉ có thể đắm chìm trong sự hiểu biết của chính mình.
Đan đạo và võ đạo mặc dù hai đường khác nhau, nhưng có một chút lại là giống nhau, đó chính là ngươi lĩnh ngộ càng nhiều, sẽ càng phát hiện ra sự thiếu sót của bản thân.
Lâu ngày, loại cảm giác này sẽ ảnh hưởng đến tâm cảnh của mình, từ đó ảnh hưởng đến tu luyện.
Lời của Diệp Viễn, như mở ra cho Phong Nhược Tình một cánh cửa sổ khác.
Suy ngẫm một chút lời nói của Diệp Viễn, Phong Nhược Tình mới cảm khái nói:
"Lệnh sư thật là cao nhân!"
Diệp Viễn mang theo đùa dai trong lòng tự khen nói:
"Đúng vậy, sư phụ lão nhân gia ông ta cao thâm mạt trắc, ta khó mà học được một phần vạn của lão nhân gia. Chỉ tiếc hắn thích vân du tứ phương, cũng không biết khi nào mới có thể gặp lại."
Tất nhiên Phong Nhược Tình nghe không ra Diệp Viễn đang tự khen, mà cảm thấy Diệp Viễn nói như vậy là chuyện đương nhiên.
"Nhưng mà, đan dược nhị giai thượng phẩm, cho dù ngươi gom đủ dược liệu, có thể luyện chế được sao?"
Phong Nhược Tình nghi ngờ nói.
Diệp Viễn lắc đầu nói:
"Hiện tại luyện chế không ra. Sau khi trở về từ Rừng Sâu Vô Biên, ta sẽ tiếp tục bế quan, toàn lực đột phá Linh Dịch Cảnh! Chỉ cần đột phá đến Linh Dịch Cảnh, có lẽ luyện chế Khư Hàn Đan không có vấn đề gì."
Luyện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền