Chương 99: Tại sao không gọi ta sớm hơn một chút (2)
Trên cửa có một loại trận pháp kêu gọi nhỏ, mặt trên khảm nạm một khối hạ phẩm nguyên thạch. Trận pháp này chỉ là đưa đến một tác dụng tăng âm, hạ phẩm nguyên thạch cũng đầy đủ dùng tới trăm năm.
Lục Dao thấp thỏm đem khối nguyên thạch này đè xuống, dùng âm thanh ôn nhu, đáng yêu,mê người nhất mà nàng có thể sử dụng, nhẹ nhàng nói:
– Cổ đại sư, có việc mời ngài xuất quan.
Ngoài cửa dị thường yên tĩnh, lòng bàn tay Lục Dao đều là mồ hôi, đã làm tốt chuẩn bị chịu đựng lửa giận của Cổ Vinh. Lương Văn Vũ cũng hơi có chút sốt sắng.
Thời gian uống cạn chén trà sau, cửa ầm ầm mở ra.
Một luồng kình phong bắn thẳng ra, liền thấy bóng người lóe lên. Sau đó Lục Dao kêu thảm một tiếng, cả người bị cái bóng kia chấn bay ra ngoài.
Cổ Vinh nổi giận đùng đùng vọt ra, năm ngón tay trực tiếp bóp lấy phần gáy của Lục Dao, nhấc nàng lên đính ở trên tường, giận dữ hét:
– Ngươi tiện nhân này, lại dám đánh gãy ta bế quan! Ngươi có biết lần bế quan này đối với ta trọng yếu bao nhiêu hay không, ta còn kém một bước, còn kém một bước liền có thể trực tiếp tiến vào Thuật Luyện Sư cấp hai. Cấp hai a, hiện tại dã tràng xe cát, giết ngươi cũng khó tiêu mối hận trong lòng!
– Cái gì? Cấp hai?
Lương Văn Vũ kinh hãi liên tục, khó mà tin nổi nhìn sóng linh lực quanh thân Cổ Vinh, thất thanh nói:
– Ngươi mới lên cấp bao lâu? Làm sao có khả năng liền xung kích cấp hai? Nhưng sóng linh lực này… trời ạ, đúng là gợn sóng xung kích cấp hai, làm sao có khả năng?
Cổ Vinh nổi giận chuyển thân, nhìn chằm chằm Lương Văn Vũ giận dữ hét:
– Tốt, Lương Văn Vũ, hóa ra là ngươi đang giở trò quỷ. Có phải là thấy ta muốn tiến vào cấp hai, ngươi cố ý đến giở trò?
Lương Văn Vũ bị sát ý của hắn dọa sợ hít vào ngụm khí lạnh, trên trán chảy ra từng tia từng tia mồ hôi lạnh, thầm nghĩ lần này thật sự xong đời. Ai cũng không nghĩ tới hắn là đang trùng kích bình cảnh cấp hai, đừng nói là trị liệu Tiêu Khinh Vương, dù là trời sập xuống, cũng không nên đánh gãy hắn a. Lần này thảm, trong lòng hắn cực kỳ hối hận, oán hận nhìn Lý Vân Tiêu một chút nói:
– Là Vân thiếu để chúng ta đến tìm ngươi, ta đã ngăn cản rất lâu, nhưng thực sự không cưỡng được hắn.
Hắn thẳng thắn nhắm hai mắt lại, đem tất cả trách nhiệm đều đẩy lên trên người Lý Vân Tiêu. Ai bảo tiểu tử này không biết điều, còn bày ra Tiêu Khinh Vương đến ép hắn, lần này xong chưa, xông ra đại họa, đánh gãy một tên Thuật Luyện Sư lên cấp, là tội lớn vạn chết khó từ a. Lần này xem tiểu tử kia làm sao chịu đựng lửa giận của Cổ Vinh, ai nha, đáng thương ta cũng liền lũy tiến vào.
– Vân… Vân thiếu!
Con ngươi của Cổ Vinh đột nhiên phóng to, lúc này hắn mới nhìn thấy Lý Vân Tiêu cùng Kế Mông đứng ở một bên.
Kế Mông cũng là biểu hiện căng thẳng, làm tốt chuẩn bị bất cứ lúc nào ứng đối. Tuy rằng Cổ Vinh chỉ là Võ sĩ phổ thông, nhưng thân phận cao quý, hắn cũng chỉ có thể phòng ngự, không dám đả thương đối phương. Mà Lý Vân Tiêu lại một mặt hờ hững, chầm chậm nói:
– Không sai, là ta tìm ngươi. Đã đợi rất lâu rồi.
Nội tâm Lương Văn Vũ hừ lạnh nói: Hừ, còn không thấy ngại nói, lần này xem ngươi chết như thế nào!
Cánh tay Cổ Vinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền