ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vạn Tộc Chi Kiếp

Chương 58. Ngươi Chính Là Gỗ Mục

Chương 58 : Ngươi Chính Là Gỗ Mục

Tô Vũ thản nhiên gạt qua:

"Ngươi chấp nhặt với hắn làm gì, có chút thời gian thì lo mà tu luyện đi."

"A Vũ, không thể nói như thế!"

Trần Hạo xụ mặt xuống, không vui nói:

"Ta chuẩn bị đơn đấu với hắn, dù sao tứ trọng và ngũ trọng khoảng cách không lớn, chờ ta tới tứ trọng, ta liền đi tìm hắn tính sổ, chỉ biết nói xấu sau lưng người khác! Nếu không phải ngươi không cho ta nói, ta đã muốn khoe việc ngươi giết Thiên Quân cho tên xấu xa đó sáng mắt ra!"

Trần Hạo càng nói lại càng tức giận, Khai Nguyên ngũ trọng thì làm sao?

Ghê gớm lắm à?

A Vũ còn giết hai tên Thiên Quân thất trọng kia kìa!

Trần Hạo đầy căm phẫn mắng vài câu, thấy Tô Vũ thật sự không thèm để ý, Trần Hạo nhịn không được nói tiếp,

"Vết thương trên người ngươi một đống lớn, có phải gần đây đều lo đặc huấn không? Rốt cuộc ngươi đã đến Khai Nguyên ngũ trọng chưa?"

Hiện tại bề ngoài Tô Vũ chính xác là hoàn toàn không dễ nhìn, trên gương mặt còn có không ít vết máu.

Nghe Trần Hạo hỏi, Tô Vũ không khỏi phì cười, quyết định trêu chọc cậu ta:

"Khai Nguyên ngũ trọng? Hạo Tử, tầm mắt ngươi có thể nhìn lên cao một chút được hay không?"

"Nghĩa là sao?"

Trần Hạo hoang mang hỏi lại.

"Trời của Nam Nguyên. . . quá thấp!"

Đối với người bạn thân này, Tô Vũ vẫn muốn nói vài câu thật lòng, hắn thở dài một phen, đoạn bảo:

"Nam Nguyên thành thật sự rất nhỏ, tầm mắt mọi người cũng quá thấp! Khai Nguyên. . . Khai Nguyên thì có tính là gì?"

"Tại Đại Hạ phủ, Khai Nguyên cửu trọng cũng không ít, đợi đến khi nhập học lại lên Thiên Quân."

"Đâu chỉ Khai Nguyên. . . Có người nhập học nửa năm đã giết Đằng Không tứ trọng!"

"Hạo Tử, Đằng Không đấy! Trời ở Nam Nguyên chỉ cao như Đằng Không thôi!"

"Thành chủ mới chỉ là Đằng Không cảnh, nhưng tại Đại Hạ phủ, một học viên nhập học nửa năm có thể giết Đằng Không, mạnh hơn cả thành chủ, ngươi nói. . . chúng ta tranh cái gì ở Nam Nguyên chứ?"

Đổi thành trước kia, Tô Vũ thật đúng là muốn so đo với tên Chu Trùng kia.

Nhưng hiện tại, thật sự hắn không làm sao có hứng nổi.

Khai Nguyên ngũ trọng?

Đúng, tại Nam Nguyên là rất đáng gờm, nhưng trời ở Nam Nguyên này thấp tới dọa người, gặp Bạch Phong, nghe anh ta kể về sự tích của thiên tài ở Đại Chu phủ, hắn đâu còn có hứng thú đi so đo với bạn học nữa.

Liễu Văn Ngạn cùng Bạch Phong đã mở ra cho hắn một cái thế giới khác, khiến cho cái tên sinh trưởng ở Nam Nguyên nhỏ bé như hắn thấy được đất trời càng lớn hơn.

Giờ phút này, lại nghe Trần Hạo nói mấy chuyện như vậy, hắn chỉ cảm thấy buồn cười chứ hoàn toàn không dậy lên nổi chút tức giận nào.

"A Vũ. . ."

Trần Hạo có chút ngơ ngẩn,

"Ngươi nói chuyện này thì liên quan gì tới chúng ta, thiên tài của Đại Hạ phủ, Đại Chu phủ, thì cũng là chuyện của họ, không có quan hệ gì với chúng ta mà?"

Đối với Trần Hạo mà nói là quá xa vời.

Liên quan gì tới chúng ta sao?

"Vì cái gì lại không liên quan?"

Tô Vũ nghiêng đầu nhìn Trần Hạo,

"Ngươi muốn cả một đời cam chịu tầm thường ư? Tất cả mọi người đều là Nhân tộc, vì sao chúng ta lại không thể trở thành thiên tài trong mắt người khác?"

"Nhưng mà. . ."

Trần Hạo muốn nói điều gì đó, lại phát hiện mình căn bản không có lời nào để nói, cậu ta nhíu mày, thoáng có chút buồn bực: "Vậy cũng quá xa,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip