ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vạn Tộc Chi Kiếp

Chương 59. Không Rét Mà Run

Chương 59 : Không Rét Mà Run

Tô Vũ nghe cậu ta trả giá thì mệt mỏi mắng:

"Mãng phu! Bớt nói nhảm đi, đọc sách thì đọc ở chỗ ta, ngươi đọc sách, ta tu luyện, ta quan sát ngươi, như vậy mới có lợi cho ngươi!"

Lúc hắn tu luyện, thôn phệ tinh huyết có thể có hội tụ nguyên khí, hiển nhiên sẽ có lợi cho Trần Hạo nếu ở cạnh.

Về sau hắn có khả năng tu luyện trong phòng, Trần Hạo đọc sách ở bên ngoài, đọc sách mà ở phụ cận nguyên khí càng dày đặc thì càng trợ giúp nhiều cho việc mở ra khiếu huyệt.

Mà mấy ngày tới Tô Vũ chuẩn bị dùng nửa giọt Nguyên Khí dịch, đến lúc đó nguyên khí sẽ càng dày đặc hơn một chút.

"Vậy thì tốt, ta đọc sách một mình trong chốc lát là sẽ ngủ mất. . ."

"Cho nên ngươi mới chỉ là Khai Nguyên tam trọng, ta đã sắp bát trọng rồi!"

Tô Vũ mắt trợn trắng, tiến vào phòng tắm bắt đầu rửa mặt, vừa thay quần áo vừa nói:

"Chuyện ta đã là Khai Nguyên thất trọng đừng truyền ra ngoài, không có ý nghĩa. Còn có, lần sau nếu Chu Trùng lại nói xấu ta, ngươi liền đánh hắn đi."

"Hả?" Trần Hạo câm nín, vừa rồi không phải nói là không so đo sao?

"Hả cái gì, rèn luyện năng lực thực chiến của ngươi!"

Tô Vũ nói rất đương nhiên:

"Bia ngắm đưa tới cửa, Khai Nguyên ngũ trọng, thích hợp nhất với ngươi! Đánh hắn, đánh cho hắn mặt mũi bầm dập, đánh hắn không còn dám nói nhảm, nhìn thấy ngươi liền sợ! Chẳng lẽ còn muốn ta ra tay?"

"Ta đã từng giết Thiên Quân lại đi khi dễ một tiểu bằng hữu như hắn? Ở trong học phủ người nào còn dám nói nhảm, ngươi liền đi khiêu chiến, gặp được một người đánh một người, đừng sợ bị đánh, bị đánh cũng là một loại rèn luyện! Một chút dũng khí đều không có, còn tu luyện cái gì?"

Tô Vũ thuật lại hết lời Liễu Văn Ngạn, nói đi nói lại, sai sử tiểu đệ làm việc thật là thoải mái.

Trần Hạo ngây ngốc gật đầu, lẩm bẩm:

"Nếu có nữ sinh nói như vậy. . ."

"Đánh a!" Tô Vũ nghiêm mặt dặn dò,

"Trên chiến trường sẽ chia nam nữ sao? Thần Ma vạn tộc nữ không giết người à? Đánh chính là đánh, đừng đánh hỏng là được!"

"Ồ. . ."

Trần Hạo luôn cảm thấy có chút gì đấy không đúng, nhưng mà lời A Vũ nói hình như cũng có lý.

"Cái kia. . . họ gọi phụ huynh thì làm sao bây giờ?"

"Sợ cái gì, cha ngươi dù sao cũng là phó trưởng phòng Giao Đốc, những người kia dám bắt ngươi sao? Tiểu hài tử đánh nhau, ai sẽ coi là thật."

Trần Hạo liên tục gật đầu, nói thật có lý.

"Ta. . . Ngày mai đánh luôn, có được không?"

"Ừm, ngày mai đi học phủ, trước tiên đánh Chu Trùng, đánh xong hô một tiếng, ai không phục thì tới tìm ngươi, nói không chừng bọn hắn sẽ chủ động đưa tới cửa cho ngươi đánh, đây đều là cơ hội tốt để thực chiến, bình thường sẽ không có cơ hội này đâu."

Tô Vũ rửa mặt, đổi xong quần áo rồi tiếp tục nói:

"Đi, đi ăn cơm thôi. Đúng rồi, nếu cha ngươi hỏi thì đừng nói là ta bảo ngươi đi thực chiến, bằng không cha ngươi đến tìm ta thì phiền toái, hố bạn bè cũng không phải tu giả tốt!"

"Yên tâm, ta nhất định không khai ra ngươi đâu."

Trần Hạo vỗ vỗ ngực, nam tử hán đại trượng phu, đâu phải chuyện gì cũng nói cho phụ huynh, ngươi cho rằng ta là tiểu hài tử sao?

Tô Vũ giơ ngón tay cái lên, cười ha hả bảo: "Đúng rồi, lúc đánh nhau nhớ tìm chấp giáo nhìn xem, bằng không thì ra tay không có nặng nhẹ. Nếu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip