Chương 60 : Món Quà Quý Giá
Ăn cơm ở Trần gia không phải lần đầu tiên, Tô Vũ thì cũng chẳng có gì câu nệ.
Rất nhiều ngày không ăn một bữa ra dáng, hôm nay Tô Vũ đã ăn không ít.
Cơm nước xong xuôi, lại rảnh rỗi nói chuyện một hồi, Tô Vũ liền muốn cáo từ về nhà.
Chờ ra cửa, Trần Khánh Hòa không biết lúc nào đã cầm theo một cái hộp, ông nhét vào trong tay Tô Vũ , nói khẽ:
"Cầm lấy, đây không phải là để tạ lễ chuyện trước đó đâu, chuyện kia ngươi cứ để Hạo Tử sau này tự mình cảm tạ. . ."
"Đây là chút lễ vật thúc nhờ ngươi chiếu cố nó, thúc ngoài miệng nói không quan tâm, trong lòng thật sự rất sợ. . . Sợ ngày nào đó nó lại mất mạng."
"A Vũ, xin nhờ ngươi!"
Trong lòng Tô Vũ hơi nghẹn, cũng không biết là tư vị gì, Trần Khánh Hòa tốt xấu gì cũng là phó trưởng phòng Giao Đốc, cũng là Thiên Quân cửu trọng, thậm chí sắp tới sẽ trở thành chức vị chính.
Nhưng mà hiện tại, vì con trai mà ông lại khách khí với mình như vậy, thậm chí có vẻ còn ăn nói khép nép.
Tô Vũ kỳ thật cũng chỉ là Khai Nguyên, hắn còn chưa chính thức đi học ở Văn Minh học phủ, Tô Vũ kỳ thật cũng không hiểu Trần Khánh Hòa vì sao lại tin tưởng mình như thế.
Hộp quà được Trần Khánh Hòa nhét vào tay, Tô Vũ suy nghĩ một chút cũng không cự tuyệt, trước cứ nhận đi đã.
. . .
Tô Vũ nhanh chóng rời khỏi Trần gia.
Hắn vừa đi, Trần Hạo liền không nhịn được nói:
"Cha, hôm nay người khách khí với A Vũ như vậy làm gì, không được tự nhiên."
"Ngươi thì biết cái gì!"
Trần Khánh Hòa mặc kệ cậu, Trần Hạo không vui nói:
"Làm sao con lại không biết được? Con cùng A Vũ quen biết đã nhiều năm, còn cần cha nói sao, quan hệ giữa bọn con tốt lắm."
"Chiếu cố ngươi lần một lần hai là giao tình, ba lần bốn lần là ân tình, nhiều hơn nữa thì chính là tuyệt tình!"
Trần Khánh Hòa lạnh mặt nói:
"Với cái tính này của ngươi, không sớm thì muộn sẽ gây tai họa! Tô Vũ cũng không phải cha ngươi, dựa vào cái gì mà phải chiếu cố ngươi cả đời? Đến lúc đó giao tình không còn, ngươi còn mặt dày mày dạn dán lấy người ta?"
"Cha, người cũng quá không tin tưởng con rồi."
"Đúng thế." Trần Khánh Hòa trả lời dứt khoát, lại nói tiếp:
"Nếu thật sự muốn đi Đại Hạ phủ thì ít gây chuyện cho ta, cắm đầu vào tu luyện thật tốt là được! Bên chỗ Tô Vũ không có việc gì thì đừng đi làm phiền người ta, có việc không giải quyết được mới được đi cầu hắn hỗ trợ."
"A Vũ giống con, cũng chỉ là học viên, đâu phải làm đại quan. . ."
"Ngươi ấy!" Trần Khánh Hòa thở dài:
"Có thể giống nhau sao? Không nói hắn ban đầu đã thông minh hơn ngươi, Liễu Văn Ngạn là ai? Văn Minh sư Đằng Không cảnh, tại Đại Hạ Văn Minh học phủ có giao thiệp rộng khắp, ông ta đặt kỳ vọng rất cao vào Tô Vũ, Tô Vũ đi tới đó sẽ khác ngươi."
"Mà lần trước tới Bạch Phong tới, ta hỏi thăm một chút, anh ta là trợ lý nghiên cứu viên, gần đây hình như sắp đột phá Đằng Không thất trọng!"
"Lần trước khi anh ta đi đã bảo Tô Vũ tới học phủ tìm mình. . . Lúc ấy thành vệ quân Trương thiên phu trưởng đều có mặt, điều này đại biểu cái gì, đại biểu là anh ta xem trọng Tô Vũ, ngươi nói ngươi. . . ngươi làm sao lại không bắt lấy cơ hội này!"
"Tô Vũ đi tới Đại Hạ Văn Minh học phủ, có người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền