Chương 66: Không nhìn thấy
"Mông Tướng quân, xin hỏi Vân Ẩn sơn ở nơi nào?"
Trần Mục từ trong xe nói vọng ra.
Mộng Thiết nghe thấy vậy thì cung kính mà nói:
"Ngay ở trong cảnh nội của Phong châu, chúng ta cách Vân Ẩn sơn không xa, nơi đó quanh năm đều tràn ngập mây mù, có thể xưng là tiên cảnh."
Trần Mục lễ phép nói:
"Làm phiền Mông tướng quân đưa ta đi tới Vân Ẩn sơn, ta muốn leo núi ngắm cảnh một chút."
"Tuân mệnh."
Mông Thiết đáp ứng một cách sảng khoái.
Ngân Giáp quân thay đổi lộ tuyến tiến về phía Vân Ẩn sơn.
Trong xe, Trần Mục mỉm cười nói:
"Tiên tử tỷ tỷ, ta có thể nghỉ một lát hay không, phải tiết kiệm một chút thể lực để mà leo núi."
"Đương nhiên là được."
Triệu Phi Yên hơi bĩu môi, đều là tự nguyện mà nghe cứ như thể là nàng đang bắt ép hắn vậy.
Vào lúc mặt trời lặn về phía tây.
Bọn họ đi tới gần Vân Ẩn sơn.
Trần Mục và Triệu Phi Yên đều rời khỏi khoang xe, tại đây có thể nhìn thấy mây mù lượn lờ ở đằng xa, có ngọn núi như thể chọc thủng trời, ngọn núi đó cao hơn so với tất cả các ngọn núi xung quanh.
Mông Thiết đột nhiên nhắc nhở:
"Ngọn Vân Ẩn sơn này có rất nhiều truyền thuyết xa xưa, có lời đồn rằng ngọn núi này vốn là Tiên sơn thời viễn cổ."
"Có bách tính từng trông thấy một thanh niên leo núi vào buổi sáng sớm, buổi tối đi ra thì đã là một lão giả tóc trắng và thậm chí còn kỳ quặc hơn nữa là, có tiều phu đi vào, vào ngay hôm sau đi ra thì thế gian đã trải qua được nửa năm."
Nghe được những lời này của Mông Thiết, Trần Mục dùng niệm lực cảm nhận Vân Ẩn sơn, niệm lực của hắn quá yếu cho nên khó mà thăm dò được cả một ngọn núi lớn này.
Trần Mục đề nghị:
"Đã tới đây rồi thì cũng chẳng có gì phải vội, vậy chúng ta để trưa mai leo núi đi."
"Ta đưa ngươi đi lên."
Triệu Phi Yên nói với vẻ mặt thản nhiên.
Trần Mục có chút chờ mong, Triệu Phi Yên là cường giả Kiếm Vương, hắn trước kia chưa từng được lên trời,
"Mông tướng quân, các ngươi nghỉ ngơi ở chỗ này, ta và tiên tử tỷ tỷ đi lên đỉnh núi xem sao."
Triệu Phi yên vươn cánh tay ra, năm ngón tay dài nhỏ như được điêu khắc ra từ ngọc thạch mà thành.
Nàng ta nắm lấy cánh tay nhỏ nhắn của Trần Mục, hai người bay lên trời, trong chớp mắt đã đi tới trên không trung cách mặt đất khoảng trăm trượng, bọn họ còn đang bay lên không ngừng.
Trần Mục nhìn vào đám người và cây cối dưới chân càng ngày càng nhỏ, không thể không ôm chặt lấy đùi của Triệu Phi Yên, hắn thế nhưng là hơi có chút sợ hãi, dù sao kiếp trước chính là bởi vì ngã từ trên cao xuống mà chết.
Triệu Phi Yên mới đầu thì còn khẽ nhíu mày, tuy nhiên sau khi nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi của Trần Mục thì không thể không mỉm cười.
Triệu Phi Yên và Trần Mục bay qua biển mây.
Đỉnh Vân Ẩn sơn gần ngay trước mắt.
Lúc này Trần Mục nhận ra được có vấn đề gì đó.
"Tiên tử tỷ tỷ, trước tiên đừng vội tới gần, ta cảm thấy đằng trước có niệm lực ba động rất mạnh."
"Ngươi cho rằng ta là không có não sao? Làm sao mà ta lại không biết được, tuy rằng có niệm lực ba động, nhưng ở trên Vân Ẩn sơn này lại không có người nào sống cả."
Trần Mục hoài nghi mà hỏi:
"Chẳng lẽ lại là tồn tại giống như lão già mù trước đó?"
Triệu Phi Yên khẽ lắc đầu, nói một cách thản nhiên: "Chắc là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền