Chương 67: Nhìn có đẹp không?
Triệu Phi Yên vừa thẹn vừa giận, nghe tới đó thì nàng ta hơi thở phào một chút, tò mò hỏi:
"Làm sao mà ngươi lại thu hoạch được loại năng lực này?"
Trần Mục cúi người ở trên đỉnh núi, nói lời cảm kích:
"Có lẽ là tiền bối ở trên núi này hiển thánh, giao cho ta thần thông thiên phú như vậy."
"..."
Triệu Phi Yên mãi mà không thể bình tĩnh lại được.
Tại sao ta lại không đạt được loại năng lực này ta?
Triệu Mục vốn có thiên phí dị bẩm, còn có thể có tạo hóa như thế này khiến nàng ta rất chi là hâm mộ.
"Tên xấu xa kia, ngươi còn nhìn cái gì?"
Triệu Phi Yên trợn mắt lên quát Trần Mục.
Trần Mục ở lúc nếm thử năng lực khác của Pháp Nhãn Kim Đồng, hắn vậy mà nhìn thấy trong cơ thể của Triệu Phi Yên, ở vị trí đan điền của nàng ta có cánh đồng tuyết.
Sâu trong cánh đồng tuyết này, hắn nhìn thấy băng kiếm mang theo hàn quang (vẻ lạnh buốt), đó là kiếm bản mệnh của Triệu Phi Yên, cách từ đằng xa cũng có thể cảm nhận được ý lạnh.
Trần Mục nghe thấy thì di dời con mắt khỏi thân thể nàng ta.
"Nhìn có đẹp không?"
"Đẹp a."
"Nhìn đủ chưa?"
"Còn chưa."
"Vậy tiếp tục nhìn."
"Được."
Bạch!
Trần Mục nhìn thấy đôi chân dài quét ngang mà tới, hắn đứng ngẩn người ở đó, không tránh né, cổ thụ sau lưng hắn đã bị đá tan tành.
Thật bạo lực!
Trần Mục vội vàng nói lời giải thích:
"Vừa rồi ta đang quan sát tình huống trong cơ thể của tiên tử tỷ tỷ."
"Ngươi thấy cái gì?"
Triệu Phi Yên hỏi với giọng nói lạnh lùng.
Trần Mục trả lời một cách thành thật:
"Có một cánh đồng tuyết rộng lớn, còn có một thanh Băng kiếm!"
"Dưới tình huống bình thường, trong đan điền hẳn là chỉ có Băng kiếm mới đúng, có phải vậy hay không?"
Trên khuôn mặt Triệu Phi Yên hiện vẻ chấn kinh, hắn thế mà còn có thể nhìn thấy tình huống trong cơ thể, trầm giọng nói:
"Không sai, cánh đồng tuyết là do hàn khí phản phệ mà đưa tới."
"Yên tâm đi, ta sẽ giúp ngươi."
Trần Mục nói với vẻ mặt nghiêm túc, Triệu Phi Yên đã giúp hắn, hơn nữa hàn khí trong cơ thể của nàng còn có thể hỗ trợ việc tu luyện của hắn.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt của Trần Mục trông rất trong sáng và hồn nhiên, nụ cười của hắn rất ngọt ngào, Triệu Phi Yên cũng không còn tức giận, mỉm cười nói: "Cảm ơn."
Hai mắt Trần Mục khôi phục lại sự trong veo, hắn nhìn thấy chiếc váy tím sát người Triệu Phi Yên,
"Trông ngươi vẫn đẹp hơn khi mặc váy vào."
"..."
Khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Phi Yên lại lạnh xuống, nói với giọng rất nghiêm túc:
"Ngươi tốt nhất đừng để lộ ra cái loại năng lực này."
"Yên tâm, ta không có coi tiên tử tỷ tỷ là người ngoài, những người khác ta đương nhiên sẽ không nói cho biết."
Trần Mục gật đầu mỉm cười mà nói.
Triệu Phi Yên cười một tiếng, thản nhiên nói:
"Ngắm cảnh cũng đã ngắm rồi, có thể đi được chưa?"
"Đợi lát nữa."
Trần Mục đứng ở trên đỉnh núi đang suy nghĩ, hắn nhìn vào biển mây đang cuộn trào, cuối cùng nghĩ tới một bài thơ cổ, sau đó thì cất cao giọng mà ngâm:
"Tạo hóa chung thần tú,
Âm dương cát hôn hiểu.
Ðãng hung sinh tằng vân,
Quyết tí nhập quy điểu.
Hội đương lăng tuyệt đỉnh,
Nhất lãm chúng sơn tiểu."
(Dịch nghĩa:
Tạo hóa hun đúc cho nó nét đẹp thần thánh.
Hai sườn âm dương chia sớm tối.
Lưng chừng núi nhấp nhô từng lớp mây.
Đưa mắt trông bầy chim về tổ.
Nếu được dịp lên tận đỉnh cao nhất,
Ngắm nhìn mới thấy núi non
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền