ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 1346. Ra rồi, ra mạnh luôn! (2)

Chương 1346 : Ra rồi, ra mạnh luôn!

Mặc dù Xích Tinh Mẫu Đồng kia là một tài liệu để chế tạo hộp Thiên Cơ, nhưng hắn tin Tông Sư tam đạo Vương Đằng này, cho nên hắn không nôn nóng chút nào.

“Ha ha, ngươi cảm thấy ta sẽ tin sao?” Tào Giảo Giảo nói: “Chúng ta không cần khoáng thạch này nữa, nhường cho ngươi.”

“Khách sáo như vậy làm gì, vậy thì…” Vương Đằng khẽ cười, chợt đổi giọng: “Lão An, trả tiền đi.”

“Được!” An Lan cũng phản ứng rất nhanh, trực tiếp giao dịch với ông chủ Hồ tộc. “Ông chủ, số tài khoản bao nhiêu? Ta chuyển tiền cho ngươi.”

Ông chủ Hồ tộc kia không vội chút nào, cười ha ha nhìn Tào Quan và Tào Giảo Giảo. “Hai ngươi không cần nữa sao?”

“Ta…” Tào Quan nghi ngờ, không chắc chắn.

Tào Giảo Giảo cũng cau mày, ánh mắt nhìn chằm chằm Vương Đằng, muốn nhìn ra điều gì đó trên gương mặt của hắn. Thế nhưng ngoài khuôn mặt cười gợi đòn ra thì không nhìn ra gì cả.

Tào Giảo Giảo hơi bất đắc dĩ, tên nhóc này còn khó đối phó hơn nàng tưởng.

“Chúng ta không cần.” Tào Giảo Giảo nói.

“Không được, khoáng thạch này ta lấy, không phải ba mươi triệu thôi à, ta trả được.” Tào Quan lại cắn răng, trợn mắt nhìn Vương Đằng, nói.

An Lan nhìn Vương Đằng.

Vương Đằng nhún vai. “Quả nhiên Tào đại thiếu hào phóng, vậy thì cho ngươi là được.”

Lần này Tào Quan không hối hận nữa, trực tiếp mua lấy.

Tào Giảo Giảo cau mày nhìn Tào Quan, cuối cùng không ngăn cản.

Nàng cũng không chắc tình hình của khoáng thạch này.

Dáng vẻ của Vương Đằng thật sự khiến người ta không thể đoán trước được, đúng là khó nói.

Nàng và Tào Quan không hợp nhau, lúc trước ngăn cản đã là nể mặt Tào Hoành Đồ rồi. Bây giờ nếu Tào Quan đã cố chấp muốn mua, vậy nàng cũng sẽ không cố ngăn cản nữa.

Ông chủ Hồ tộc hơi tiếc nuối, còn tưởng hai bên sẽ nâng giá tranh giành, không ngờ một bên trong đó lại láu cá như vậy, nói không cần là không cần.

Nhưng ba mươi triệu thì hắn cũng lời rồi.

Giống như đã nói lúc trước, cho dù cả cục đều là Xích Tinh Mẫu Đồng thì cũng chỉ đáng hơn ba mươi triệu. Khối này của hắn chẳng qua chỉ là nguyên liệu thô, ban đầu lúc mua về chỉ cần năm triệu. Hắn vốn định bán bảy, tám triệu, kiếm khoảng hai triệu đã không tệ rồi. Bây giờ một lát đã kiếm được hai mươi triệu, hắn không những kiếm lời, mà còn kiếm lời lớn.

Giao dịch xong, Tào Quan để tùy tùng theo sau ôm khoáng thạch kia, khiêu khích nhìn Vương Đằng.

“Bây giờ ta sẽ khai khoáng, ngươi có gan qua xem không?”

“Được thôi, ta cũng rất muốn biết rốt cuộc trong khoáng thạch này này có cái gì?” Vương Đằng cười gật đầu, dường như cũng không để ý việc bị Tào Quan cướp khoáng thạch.

Dáng vẻ này của hắn khiến Tào Quan có cảm giác cay cú như đấm một cái lên cục bông, trong lòng ngột ngạt muốn chết.

“Cửa hàng trước mặt kia có thể khai khoáng, chúng ta qua đó.” Tào Quan đi ở phía trước.

Vương Đằng truyền âm nói vài câu gì đó với An Lan, sau đó đã đi cùng đám người Tào Quan đến một cửa hàng khoáng thạch ở trước mặt.

Tào Quan trả phí gia công, để đối phương cắt khoáng thạch này ra giúp.

Trong vũ trụ có rất nhiều khoáng thạch, trong đó vật chất cấu tạo thành đều không giống nhau, chỉ có thể dùng máy móc để thăm dò một số khoáng thạch thường gặp, hơn nữa cực nhiều hạn chế, ít nhất không thể thăm dò ra hình dạng.

Cho nên mới có một ngành cược quặng này.

Hàm lượng, hình dạng của khoáng thạch đều khác nhau,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip