ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 1347. Xem ra cả nhà các ngươi đều thích khen ta

Chương 1347 : Ra rồi, ra mạnh luôn! (2)

“Cắt xong chưa, cắt xong rồi thì đổi chúng ta nào!” Lúc này, An Lan cười ha ha, ở phía sau bước lên, ném một khoáng thạch cho bác thợ để hắn cắt giúp.

“Ra tay từ khi nào?” Tào Giảo Giảo cau lông mày.

Ánh mắt nàng liếc nhìn khoáng thạch kia, lập tức nhận ra lúc trước khoáng thạch này bị đè bên dưới khoáng thạch mà Tào Quan mua. Nói về độ lớn thì nó còn to hơn khối Tào Quan mua nhiều.

Nhưng khoáng thạch này hoàn toàn chưa đục lỗ, trông giống như một cục đá, rất không bắt mắt.

Tào Quan cũng nhận ra khoáng thạch này, hình như cuối cùng cũng hiểu ra điều gì. “Thứ ngươi muốn mua là khối này??”

“Ngươi nói gì? Sao ta không hiểu? Ta chỉ là tùy tiện mua một khối chơi thôi.” Vương Đằng nói.

“Vương Đằng, người đừng đắc ý, khoáng thạch này chỉ là một phế liệu thôi. Ngay cả ông chủ quầy hàng kia cũng không để ý, ngươi tưởng có thể cắt ra Xích Tinh Mẫu Đồng à, đừng nằm mơ nữa.” Tào Quan không phục nói.

“Ai biết chứ.” Vương Đằng không quan trọng nói.

“Bác thợ, mau cắt đi.” An Lan cười he he, thúc giục.

“Khoáng thạch này…” Bác thợ lắc đầu, trông cũng không tốt lắm, hỏi: “Khoáng thạch này, các ngươi muốn cắt thế nào?”

“Chúng ta cũng cắt làm đôi.” An Lan nói.

Bác thợ gật đầu, dao cắt khởi động, cắt xuống.

Kít…

Tiếng vang chói tai truyền tới.

Lúc khoáng thạch được cắt ra, một tia sáng màu xanh đỏ dịu dàng chiếu ra, như ẩn như hiện trong bụi đá.

Mọi người trợn to mắt.

“Ra rồi?!”

“Bác thợ, mau đổ nước xem nào.”

“Vậy mà lại cắt ra đồ thật.” Bác thợ vô cùng kinh ngạc, vội vàng lấy một chậu nước lớn, hắt xuống.

Cả bề mặt cắt lập tức hiện ra, nguyên bốn phần năm khu vực tràn đầy màu xanh đỏ, cực kỳ chói mắt.

“Ra rồi, vãi, ra mạnh luôn!”

“Xích Tinh Mẫu Đồng này ít nhất đáng hơn trăm triệu nhỉ?”

“Đệt, Chắc chắn hơn trăm triệu rồi, đây là vận may gì!”

Xung quanh lập tức rộ lên, mắt mọi người đều xanh lè cả rồi.

“Chuyện này… Sao có thể!” Tào Quan không chỉ xanh mắt, mà cả khuôn mặt đều xanh, xông lên nhìn chằm chằm khoáng thạch, hồn bay phách lạc kêu to.

Cả gương mặt Tào Giảo Giảo cũng đầy kinh ngạc, khó có thể tin được.

“Ha ha ha, ngươi giỏi lắm!” An Lan vỗ vai Vương Đằng, cười lớn.

Lúc trước, Vương Đằng qua đây cắt đá với đám người Tào Quan đã truyền âm cho An Lan, bảo hắn đi mua khối đá kê bên dưới kia.

An Lan vốn cũng hơi nghi ngờ, dù sao khoáng thạch này trông không giống hàng tốt gì, không khác gì cục đá bình thường. Loại khoáng thạch này cơ bản sẽ không có đồ gì.

Nhưng vì tin tưởng Vương Đằng, nên hắn vẫn bàn với ông chủ Hồ tộc.

Giá cả rẻ, mua thì cũng mua thôi.

Ông chủ Hồ tộc kia thấy hắn muốn mua cục đá này, hơi nghi ngờ, ánh mắt xoay chuyển muốn hô giá cao.

Nhưng An Lan cũng là người ranh ma, thấy dáng vẻ của hắn đã quay người muốn đi.

Ý định rất rõ ràng…

Muốn thịt hắn? Không có cửa đâu!

Bàn cũng khỏi cần bàn.

Dáng vẻ này của hắn lại đã đánh bay cân nhắc của ông chủ Hồ tộc, cuối cùng đã bán cho An Lan với giá năm mươi nghìn.

Vậy mới có ra mạnh lúc này.

An Lan đúng là quá vui mừng, năm mươi nghìn đồng Đại Càn lại cắt ra Xích Tinh Mẫu Đồng đáng giá hơn trăm triệu, bớt được không ít tiền cho hắn.

Quả nhiên dẫn Vương Đằng đến cược quặng chính là quyết định chính xác nhất.

Tông Sư tam đạo, đúng là không đơn giản!

An Lan càng tin

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip