Chương 69 : Chạy trốn thì đừng nói nhảm nữa.
Đám đàn em của tên đầu trọc mặc vest thấy đại ca nhà mình chạy như một con heo mập vui sướng, đột nhiên không biết lộ ra biểu cảm gì.
“Nhóc con, chuyện này chưa xong đâu, chúng ta đi!”
Lúc tên đầu trọc mặc vest đen sắp chạy đến ngã rẽ, hình như cảm thấy bản thân đã an toàn, hắn dừng lại, ngoái đầu lại, hô.
Vương Đằng lắc đầu, ánh mắt nhìn lướt qua đất, nhặt một cục gạch lên.
Vương Đằng ước lượng viên gạch, ngắm chuẩn một lát, ném viên gạch ra ngoài.
Biu~
“A!”
Tên đầu trọc mặc vest đen kêu lên một tiếng thảm thiết, ngã nhào!
‘Tinh thần *0.1’
“Chẳng lẽ thật sự phải đánh đầu?” Vương Đằng nhìn thuộc tính tinh thần vừa rơi ra, hơi đăm chiêu.
Không biết tại sao, đám đàn em thấy cảnh như vậy trong lòng lại hơi sướng.
Vương Đằng bước đi chậm như rùa, ngồi xổm xuống nhìn đầu trọc mặc vest: “Cho nên mới nói, chạy trốn thì đừng nói nhảm nữa.”
Tên đầu trọc mặc vest đen ôm đầu, cảm thấy hoa mắt, trì hoãn một lúc mới ngẩng đầu dậy.
Trừng Vương Đằng bằng ánh mắt hung ác.
“Ngươi toi rồi, nhóc con, ngươi toi rồi. Công ty cho vay nặng lãi bọn ta cũng có Võ Đồ á, còn là cao cấp á, hơn nữa có mấy người liền cơ, ngươi liền chờ chết đi.”
“Ha ha, còn rất gớm đấy!” Vương Đằng cười, giơ viên gạch lên lại lần nữa đập vào mặt tên đầu trọc mặc vest đen.
Răng rắc!
Phù!
Cái mũi của tên đầu trọc mặc vest đen lõm xuống, máu phun ra, đau đến nỗi hắn kêu thảm không ngừng.
‘Tinh thần *0.1’
Ánh mắt của Vương Đằng lập tức sáng lên.
“Ta toi hay không thì không biết, nhưng chắc chắn là ngươi toi rồi.”
Hắn nói rồi giơ viên gạch lên trong ánh mắt kinh hoàng hoảng sợ của đối phương, đập xuống từng cái một.
Lúc bắt đầu, tên đầu trọc mặc vest đen rất kiên cường, ánh mắt rất hung dữ, giống như một con ác lang trừng Vương Đằng.
Nhưng giờ hắn sợ rồi, đừng nhìn dáng vẻ cười tủm tỉm của thanh niên trông có vẻ là học sinh phổ thông trước mắt, khuôn mặt vô cùng bình tĩnh, ra tay quả thật làm người ta kinh hồn táng đảm.
“Đừng, đừng đánh nữa! Ta sai rồi, lần sau ta không dám nữa, bỏ qua cho ta đi. . .”
Tên đầu trọc mặc vest đen mặt mũi bầm dập, mồm miệng không rõ ràng, trong lòng chỉ còn lại sợ hãi.
Ác quá!
Quá con mẹ nó ác luôn.
A~ đau quá!
“Vốn không muốn đánh ngươi, nhưng xem ngươi không phải rất phục, cho nên mới cố mà đánh một lát.” Vương Đằng dừng lại nói.
Không phải hắn không muốn đánh, mà là sau khi rơi thuộc tính tinh thần lần cuối thì dù sau đó có đánh thế nào cũng chẳng rơi nữa, đáng tiếc!
Tích lũy ‘tinh thần *4’!
Tên đầu trọc mặc vest đen nhìn trời, đột nhiên rất muốn khóc.
Ngươi cố mà làm như thế thì có thể không đánh mà, không ai bắt ép ngươi mà.
Mẹ ơi, người này chắc chắn là ma quỷ, ta muốn về nhà!
“Cho nên, rốt cuộc ngươi đã phục chưa?” Vương Đằng hỏi.
“Ù! Ta ù!” Tên đầu trọc mặc vest đen vội vàng gật đầu.
Vương Đằng lại đập một viên gạch xuống.
“A! Sao lại còn đánh ta?” Tên đầu trọc mặc vest đen kêu thảm thiết, cả mặt ngơ ngác.
“Ngươi đánh mạt chược à, ai hỏi ngươi ù hay không.” Vương Đằng trừng mắt.
“Ta. . .” Đầu trọc mặc vest oan ức vô cùng, suýt thì ói máu, nghẹn nửa ngày mới nghẹn ra một chữ: “Phục!”
“Phục là được!” Vương Đằng gật đầu.
Bốp!
Đầu trọc mặc vest trở tay không kịp, lại ăn một gạch.
“Tại sao?”
Nước mắt quay vòng trong hốc mắt hắn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền