Chương 70 : Gia cảnh.
“Đùa ngươi thôi!” Vương Đằng ném thuốc lá xuống đất, dập tắt.
Hút thuốc trước mặt một nữ sinh quả thực không tốt lắm.
“Đúng rồi, tại sao ngươi lại ở đây?” Lâm Sơ Hàm đột nhiên nghi ngờ hỏi.
“Ta nói cố ý tới xem chút, ngươi tin không?” Vương Đằng cười, nói.
Trái tim Lâm Sơ Hàm đập mạnh một nhịp, vội vàng nghiêng mặt đi, cảm thấy lỗ tai có hơi nóng lên, vội vén tóc xuống che đi.
“Không nói với ngươi nữa, ta đi qua xem mẹ mình chút.”
Lâm Sơ Hàm chạy về tiệm tạp hóa, giải thích một chút với bà Lâm, bảo nàng người vay nặng lãi đã bị đuổi đi, giấy vay nợ cũng thiêu hủy rồi.
Bà Lâm lập tức ôm Lâm Sơ Hàm, vui đến phát khóc. Dạo này, nàng thật sự sắp bị đám người kia giày vò đến phát điên.
“Đúng rồi, tiểu Hàm, ngươi vay ai số tiền kia vậy? Ngươi nói với hắn, dù bây giờ chúng ta chưa có nhiều tiền đến vậy, nhưng nhất định sẽ mau chóng trả lại.” Bà Lâm xoa nước mắt mà nói.
“Ta vay hắn nha.” Lâm Sơ Hàm nhìn về phía Vương Đằng.
“Một người trẻ như hắn lấy đâu ra nhiều tiền vậy?” Bà Lâm hơi kinh ngạc.
“Nhà hắn mở công ty.” Lâm Sơ Hàm nói.
Bà Lâm thoáng giật mình, tiếp đến lại như nghĩ đến điều gì, hoài nghi nói: “Tiểu Hàm, các ngươi… ?”
Lâm Sơ Hàm thấy dáng vẻ của mẹ, lập tức biết nàng đang suy nghĩ thứ gì, dậm chân, hờn dỗi nói: “Mẹ! Ngươi nghĩ gì thế, hắn là bạn ngồi cùng bàn của ta.”
“Được rồi, mẹ không nghĩ nhiều, mẹ không nghĩ nhiều nữa.” Bà Lâm vội vàng nói.
“Nha đầu nhà ngươi, sao lại không mời hắn vào nhà đi, người ta giúp nhà mình nhiều như thế, mẹ phải tự đi bày tỏ cảm ơn với hắn.”
Lâm Sơ Hàm đang muốn đi qua gọi Vương Đằng, lại thấy hắn đang chậm rãi đi tới.
“Mẹ ta nói muốn đích thân cảm ơn ngươi.” Nàng nói với Vương Đằng.
“Đúng rồi, tiểu Đằng, ngươi không ngại ta gọi ngươi như vậy chứ? Lần này thật lòng cảm ơn ngươi, nếu không chúng ta thực sự chẳng biết nên làm sao mới được.” Bà Lâm cảm kích nói.
“Không ngại đâu dì ạ, Sơ Hàm là bạn ngồi cùng bàn của ta, bình thường luôn giúp ta rất nhiều chuyện. Nàng gặp khó khăn, ta giúp đỡ một tay là chuyện nên làm.” Vương Đằng nói.
“Tốt rồi, tiểu Hàm có bạn cùng bàn như ngươi, thật sự là một điều may mắn.”
Bà Lâm càng nhìn Vương Đằng càng cảm thấy vừa mắt. Đứa bé này tốt bao nhiêu, mặc dù có hơi gầy…
Nhưng vừa nhìn là thấy có trách nhiệm, có thể làm nên việc, nói chuyện còn lễ phép, biết chăm sóc cho tiểu Hàm, nếu có cậu con rể như thế... Hình như cũng không tệ.
Ở thời đại Võ Đạo, mười tám tuổi là có thể thành hôn, bà Lâm cảm thấy đã có thể cân nhắc chuyện lớn cả đời cho con gái rồi!
“Đêm nay ăn cơm ở nhà dì đi.” Bà Lâm đột nhiên nhiệt tình: “Dì lập tức đi mua thức ăn ngay, tiểu Hàm, ngươi ở nhà tiếp chuyện với tiểu Đằng.”
Nói xong, không cho Vương Đằng và Lâm Sơ Hàm thời gian phản ứng, nàng vội vã chạy ra cửa.
Để lại hai người Vương Đằng và Lâm Sơ Hàm bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí lập tức có hơi kỳ quái.
“Nếu không… Ta đi về trước?” Vương Đằng nói.
“Về cái gì, mẹ ta đi mua đồ ăn rồi, nếu ngươi trở về, chờ nàng quay lại ta phải giải thích thế nào.” Lâm Sơ Hàm trợn mắt nói.
“Tìm đại một lý do, như ta có việc gấp gì đó.” Vương Đằng cho ra một đề nghị.
Lâm Sơ Hàm nhìn Vương Đằng.
Tên này lại không vui như vậy sao?
Dù nàng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền