Chương 78 : Thần phán…
Mà mình lại còn nhì nhằng rõ lâu với một bệnh nhân tâm thần!
Vương Đằng cảm thấy cả người không khoẻ lắm, dường như cả toà bệnh viện tâm thần đều tràn ngập ác ý, lặng yên không một tiếng động bao vây lấy hắn.
“Đệch!”
Âm thầm mắng một câu, Vương Đằng không có ý muốn đi tìm tòi nghiên cứu gì cả, mà trực tiếp đến phòng 209, mở cửa đi vào.
“Biu, biubiubiu…” Trong phòng, có một người đàn ông đang bắn súng vào không khí.
“Ngươi là ai? Là lớp trưởng bảo ngươi đến chi viện cho ta hả?” Hắn vừa trông thấy Vương Đằng thì vô cùng kích động hỏi.
Vương Đằng nhìn thấy bong bóng thuộc tính rơi đầy đất thì lặng lẽ nhặt lấy.
‘Tinh thần x 1’
‘Tinh thần x 0,8’
‘Tinh thần x 1,5’
…
Đều là thuộc tính tinh thần, không có cái nào là thuộc tính thương pháp, xem ra lại là một tên Thần Súng lởm.
Thế nhưng, có vẻ như suy đoán của bản thân đã đúng!
Bệnh nhân tâm thần rơi thuộc tính tinh thần, người nghĩ ra cái thiết lập này chắc chắn là nhân tài mà!
Vương Đằng câm nín ngước nhìn trần nhà.
“Ê, sao ngươi không trả lời ta, chẳng lẽ… Ngươi là nội gián?” Thấy Vương Đằng lề mề không đáp lại, người nọ tràn đầy nghi ngờ, tay làm thành tư thế giơ súng chĩa về phía Vương Đằng, giống như chỉ cần trả lời sai một câu thôi là nổ súng bắn chết hắn.
Đúng vậy, bắn chết hắn…
Cái tên diễn sâu này!
Nhìn vẻ mặt này, lại nhìn số lượng thuộc tính tinh thần rơi xuống, sợ là bệnh tình đã vô phương cứu chữa rồi.
Đối với một bệnh nhân tâm thần hết thuốc chữa, thì trả lời là không có khả năng, đánh ngất cho xong chuyện.
“Haiz, tìm người sao mà khó thế này?” Vương Đằng đóng cửa lại, thở dài.
Tiếp tục!
Kế tiếp là tầng ba.
Từ tầng một đến tầng ba, quả thật là gà bay chó sủa, rất nhiều bệnh nhân vẫn còn thức.
Hầu hết các phòng đều đèn đuốc sáng trưng, trình diễn từng trò khôi hài khiến con người ta dở khóc dở cười, rồi lại nổi da gà trong lòng.
“Nhiều bong bóng thuộc tính quá!”
Vương Đằng nhìn mà hoa cả mắt, rồi tuỳ ý mở một cánh cửa.
Chỉ thấy một bệnh nhân đang ngồi chồm hổm trên đất, không nhúc nhích, xung quanh rơi rải rác rất nhiều bong bóng thuộc tính.
“Uống thuốc nào! Uống thuốc nào!” Vương Đằng hô lên.
“Đừng quấy rầy ta.” Một giọng nói yếu ớt vang lên, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích rúc ở góc tường.
Vương Đằng đi tới.
Nhặt!
‘Tinh thần x 0,5’
‘Tinh thần x 1’
‘Tinh thần x 1.2’
…
“Tại sao ngươi ngồi xổm ở chỗ mày?” Vương Đằng tò mò không nhịn được mà hỏi.
“Ta là một đống cứt trâu!” Âm thanh yếu ớt lại vang lên lần nữa.
“Sao ngươi lại là đống cứt trâu mà không phải là cứt lợn, cứt dê?” Vương Đằng hỏi.
“Chỉ có hoa nhài mới cắm bãi cứt trâu!”
“... Ngươi nói thật có lý!”
Vương Đằng nhặt thuộc tính xong, bèn xoay người rời đi, không có tiếng nói chung với anh bạn cứt trâu, tạm biệt và méo gặp lại.
Tiếp đó, hắn lần lượt ghé từng phòng một.
Cuối cùng thấy được cái gọi là muôn bệnh tâm thần muôn màu muôn vẻ.
Ví dụ như vị trước mặt này.
“Biết ta là ai không?”
“Ngươi là ai?”
“Ta là thần Sáng Thế, thần phán phải có ánh sáng, cho nên thế giới này mới có ánh sáng, thần phán nước phải có không khí…”
“Thế thần có phán ngươi nên uống thuốc không?”
“...”
Đây là một tên ngố chuyên viết tiểu thuyết mạng, lúc nào cũng khát khao trở thành thần, để gia tăng trải nghiệm khi đọc của độc giả, không tiếc dùng phương pháp sáng tác nhập vai lừa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền