ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Võ Đạo Toàn Thuộc Tính

Chương 79. Kỹ thuật đấu súng!

Chương 79 : Kỹ thuật đấu súng!

“Ngươi cũng khá lắm, còn trẻ thế này mà đã là võ giả rồi!” Người đàn ông đột nhiên nói.

Vương Đằng lập tức giật mình.

“Sao ngươi nhìn ra được?”

“Cảm giác, còn có nguyên lực nữa!” Người đàn ông đáp.

“Ngươi cũng là võ giả?” Vương Đằng hỏi.

Người đàn ông mỉm cười, không nói gì, sau đó rơi vào im lặng, cho đến tận khi hút xong điếu thuốc.

“Tiếc là không có rượu, cũng lâu lắm rồi ta chưa uống rượu.” Người đàn ông nói.

“Nếu ngươi muốn uống, lần sau ta có thể mang một chút qua cho ngươi.” Vương Đằng đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

“Đợi đã!”

Vương Đằng quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông ném tới một vật, bèn vội vàng đón lấy.

“Vật gì đây?”

“USB!”

Vương Đằng kinh ngạc nhìn đồ vật trong tay mình, đồng thời trong lòng cũng hơi nghi ngờ.

“Tặng ngươi đấy, trong đó có thứ mà ngươi mong muốn.” Người đàn ông tóc mì tôm nói.

“Lần đầu gặp mặt, ngươi đã tặng đồ cho ta, thật ngại quá.”

Vương Đằng miệng thì nói vậy nhưng không chút khách sáo nhét USB vào trong túi quần.

“Coi như thù lao cho điếu thuốc vừa rồi của ngươi đi, oáp~” Người đàn ông tóc mì tôm ngáp một cái, rồi nằm xuống, phất tay với Vương Đằng: “Ngươi đi đi, ta muốn đi ngủ, ra khỏi phòng nhớ tắt đèn giúp ta.”

Vương Đằng nhìn đối phương chằm chằm, đeo khẩu trang, tắt đèn, rồi rời đi.

Đợi hắn vừa đi khỏi, người đàn ông tóc mì tôm đột nhiên bật dậy khỏi giường, dán mặt vào ô cửa sổ nhìn một lúc lâu.

“Ngươi nói xem hắn đi thật rồi hả?” Hắn lẩm bà lẩm bẩm.

“Chắc là đi rồi!”

Sau khi xác nhận Vương Đằng đã rời đi.

Hắn đột nhiên cười phá lên, cười đến mức nghiêng ngả, ngã xuống đất lăn lộn, cười đến nỗi nước mắt nước mũi tèm lem.

“Thú vị, thú vị quá trời, tên nhãi này thế mà lại tin như đúng rồi, ha ha ha ha… Cười chết mất!”

Vương Đằng cúi đầu, đi xuống lầu, đột nhiên sau lưng truyền đến tiếng nói.

“Êi, đằng ấy, ngươi chờ một chút.”

Trong lòng Vương Đằng nhất thời lộp bộp, chẳng lẽ giờ này còn có nhân viên công tác làm việc hả? Lúc nãy vừa mới lên có trông thấy ai đâu!

Trong đầu hiện ra đủ các biện pháp ứng phó, nếu như bị phát hiện, chỉ có thể…

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân, người đó đang ở ngay sát, Vương Đằng chậm rãi xoay người, chỉ thấy một người đàn ông mặc áo bác sĩ, khoảng chừng ba mươi tuổi đang đi về phía mình.

“Ngươi không trực ban ở dưới lầu, mà lại chạy lên đây làm gì?” Hắn dùng sắc mặt nghiêm túc nhìn Vương Đằng.

“À, nãy ta nghe thấy trên đây có động tĩnh, còn tưởng có chuyện gì xảy ra nên mới đi lên xem sao.” Vương Đằng nói phét.

Nghe được lời giải thích, sắc mặt của người áo trắng hơi nguôi ngoai, nhưng sau đó lại vô cùng nghi ngờ hỏi: “Thế đêm hôm khuya khoắt ngươi đeo khẩu trang làm gì?”

“Ta bị hôi miệng, không đeo khẩu trang sợ sẽ ảnh hưởng đến người khác…”

Vương Đằng còn chưa nói hết câu, thì đột nhiên tiếng chuông cảnh báo cực lớn vang lên khắp bệnh viện tâm thần.

“Có bệnh nhân tâm thần lén chạy ra ngoài!!”

Dưới lầu vang lên một tiếng gào.

Người áo trắng trước mặt bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, đẩy Vương Đằng ra chạy như điên, vừa chạy còn vừa cởi áo khoác trắng trên người ra, cười to: “Đến bắt ta đi, đến bắt ta đi nào…”

“...” Vương Đằng.

Cái bệnh viện tâm thần này đáng sợ vãi tè!

Vẫn nên mau mau về nhà thì hơn!

Nhân lúc hỗn loạn, Vương Đằng trèo tường rời khỏi bệnh viện tâm thần, lái xe quay về nhà.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip