Chương 1246. Đoàn tụ - Võ Đạo Tông Sư (Bản Dịch)
“Không có nha, anh mình chỉ là quen dùng lời lẽ đơn giản nhất, không nói lời dư thừa, chỉ cần có thể biểu đạt ý tứ rõ ràng.” Nghiêm Chiêu Kha “tay sờ cằm” nói.
“Nhưng loại cảm giác rất lạnh rất từ chối người ta ở ngoài ngàn dặm kia đặc biệt rõ ràng.” Lâu Thành làm bộ “run bần bật”.
Nghiêm Chiêu Kha “ngây ra như phỗng” nói: “Anh mình bình thường cũng không như vậy, không có bất cứ quan hệ gì với có nói chuyện phiếm trên mạng hay không.”
“A, cũng đúng.” Lâu Thành nghĩ ngợi rồi nói, “Vậy mình đến hỏi hắn cái vấn đề phức tạp, xem hắn dùng mấy chữ trả lời mình!”
“Vấn đề gì vấn đề gì?” Cô gái lập tức tò mò.
“Mình hỏi hắn khi nào đến Tùng Thành, cái này chung quy không thể dùng một chữ biểu đạt rõ ràng chứ?” Lâu Thành “thoả thuê mãn nguyện” trả lời.
Qua mấy chục giây, hắn quay về, gửi cái biểu cảm “vẻ mặt đau khổ”.
“Ồ, anh mình vẫn là chỉ dùng một chữ? Anh ấy làm thế nào?” Nghiêm Chiêu Kha ánh mắt sáng lấp lánh, trong lòng tràn đầy tò mò.
Lâu Thành “dại ra” trả lời:
“Anh cậu lần này một chữ cũng chưa dùng...”
“Hắn chụp cái ảnh tin tức chuyến bay ném cho mình...”
Nghiêm Chiêu Kha ngây ra một giây, sau đó cười thành tiếng, gửi cái biểu cảm “điên cuồng đấm đất”.
...
Ngày sáu tháng tư, đại khách sạn Thánh Hào Vạn Cảnh của Tùng Thành.
Lâu Thành ở dưới nhân viên ban tổ chức phụ trách đón tiếp dẫn dắt, tiến vào phòng mình.
“Lâu tiên sinh, ngày mai mười một rưỡi có bữa tiệc buổi trưa, buổi tối bảy giờ đúng khai mạc, đến lúc đó sẽ có xe tới đón các vị.” Nhân viên ban tổ chức thái độ cung kính nhắc nhở một câu.
“Ừm.” Lâu Thành khẽ gật đầu, nhìn theo đối phương rời đi.
Đợi cửa chính khép lại, hắn không còn sự nội liễm trưởng thành lúc trước nữa, cầm di động, khóe miệng có nụ cười, đủng đỉnh từ các góc độ chụp tình trạng phòng, gửi cho Nghiêm Chiêu Kha nói:
“Ban tổ chức vẫn là rất chịu tiêu tiền.”
Đang năm giờ Khang Thành, cô gái chưa rời giường, Lâu Thành gửi đi xong, liền tính liên lạc Chủy Vương, hỏi mấy vị đồng đội trước mắt đến, muốn cùng nhau tụ tập dùng bữa hay không.
Hắn vừa gõ ra chữ thứ nhất, trong lòng chợt sinh ra cảm ứng, nhìn về
phía cửa.
Vài giây sau, tiếng đập cửa thùng thùng thùng vang lên có nhịp.
Lâu Thành cười, đi qua, mở ra nhìn, quả nhiên là bạn học Tiểu Minh trang phục thường ngày.
“Tôi đang muốn tìm cậu, lòng có Linh Tê nhất điểm thông nha.” Hắn thuận miệng nói đùa.
Thái Tông Minh khinh thường nói:
“Tôi là lần lượt gõ cửa tới, có người thì kéo đi liên hoan.”
Nói xong, sau lưng hắn thò ra từng cái đầu, có Lý Mậu mặt vuông, có Tôn Kiếm Lâm Hoa sắp kết hôn, có đám người Hà Tử Vương Đại Lực Mục Cẩm Niên kỳ này còn có thể ra sân, mà trước vách tường đối diện, Lâm Khuyết mặc quần áo phong cách đơn giản sạch sẽ lẳng lặng đứng, hắn để tóc ngắn giống ngày xưa, trầm mặc như cũ, tựa như chưa có bất cứ sự thay đổi nào.
Thái Tông Minh lộ ra một nụ cười, dang hai tay nói:
“Surprise?”
Kinh hỉ? Kinh hỉ cái đầu cậu á? Coi tôi mù sao, coi tôi tinh thần cảm ứng là giả à? Lúc các cậu tới gần, còn chưa gõ cửa, tôi đã biết có mấy người, phân biệt là ai! Khóe miệng Lâu Thành run rẩy một phen, dùng ánh mắt biểu đạt sự khinh bỉ của mình.
“Đi thôi, phụ cận có nhà ăn thích hợp chúng ta cả đám người chém gió.”
Thái Tông Minh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền