Chương 1247.
“Tương thanh” đã lâu mới gặp Nha, xuất khẩu thành thơ... Làm streamer đúng là khác biệt... Lâu Thành truyền âm bạn học Tiểu Minh, dộng bàn theo, cầm lấy cái chén đựng đồ uống nói:
“Vì thanh xuân, vì đoàn tụ!”
“Vì thanh xuân, vì đoàn tụ!” Đám người Lý Mậu Tôn Kiếm hòa theo làm ra động tác giống nhau, hô ra lời giống nhau, ngay cả Lâm Khuyết xưa nay không hợp đám đông cũng dộng chén, bưng lên.
Thái Tông Minh “liếc” Lâu Thành một cái, lại hô một tiếng:
“Vì quán quân!”
Hô xong, hắn ngửa cổ, ùng ục uống cạn.
“Vì quán quân!”
Từng thanh âm vang xa, như mới hôm qua.
Ăn uống no đủ, nhớ về năm đó, thẳng đến ngoài chín giờ, đoàn người câu lạc bộ võ đạo đại học Tùng Thành ngày xưa mới dọc theo phố lớn ngõ nhỏ
quay về khách sạn cư trú, ven đường, đám người Lý Mậu Tôn Kiếm đã say thành chó khi thì hát vang, phấn khởi khó hiểu, khi thì cười ngây ngô, túm được ai liền nói liên miên không thôi.
“Cái tửu phẩm (tính cách, sự thể hiện sau khi uống rượu) này...” Lâm Hoa tức giận đạp cẳng chân Tôn Kiếm một phát.
Thái Tông Minh cũng uống không ít rượu, khóe miệng mỉm cười quay đầu đánh giá, phát hiện ngõ nhỏ dị thường vắng lạnh, người đi đường lác đác đều bị mấy con ma men dọa đẩy nhanh hơn bước chân, nhanh chóng biến mất ở
hai đầu.
Hắn hơi động tâm, con ngươi thoáng hiện một chút hưng phấn, líu lưỡi nói với Lâu Thành:
“Chanh Tử, đến, đến, hai ta luyện chút, để tôi, để tôi kiến thức một phen thực lực ngoại cương.”
“...” Lâu Thành nháy mắt thế mà hết biết nói gì, hồi lâu sau mới cười nói, “Chủy Vương, cậu đây là hai lượng nước tiểu ngựa vào bụng, không biết chữ ‘chết’ viết như thế nào à? Uống rượu là có thể thêm can đảm, nhưng cũng không đến mức phi thiên chứ?”
“Cậu nha, cậu nha không thể chờ tôi nói cho hết lời sao? Khó có dịp bên người có ngoại cương sống sờ sờ, hoạt bát nhảy nhót, tôi, tôi muốn kiến thức xem ngoại cương rốt cuộc, rốt cuộc so với chúng tôi mạnh hơn bao nhiêu.” Đầu óc bạn học Tiểu Minh vẫn rất tỉnh táo giải thích, “Nói nha, không thể dùng lửa, không dùng băng, không thể dùng kình lực, không, không dùng tuyệt học, còn có, còn có, không cho đánh mặt!”
“Ồ, cậu để ý đầu không để ý súng ống à?” Lâu Thành nhịn không được trêu một câu.
“Ngày mai, ngày mai phải tham gia nghi lễ khai mạc, bị trực tiếp!” Thái Tông Minh đưa tay vuốt tóc.
Lâu Thành trịnh trọng gật đầu: “Cũng đúng, trên mặt nếu có vết xanh tím có sưng tấy, bị trực tiếp ngàn ngàn vạn vạn người thấy thì không tốt, nhưng, chỉ để ý mặt cũng không được, ngồi xe lăn bị đẩy lên hình như cũng không ra làm sao, đúng không?”
“Cậu, cậu nha có phải muốn đánh tôi rất lâu rồi hay không?” Thái Tông Minh hít sâu một hơi.
“Ừm!” Trả lời không phải Lâu Thành, là đám chó độc thân hoặc tỉnh táo hoặc say rượu.
Biểu diễn tương thanh lâu rồi không gặp... Hà Tử yên lặng lẩm bẩm.
Cười đùa một trận, ở dưới đám người Lâm Hoa nhất trí chờ mong, Lâu Thành
“cố mà làm” đứng ở giữa ngõ nhỏ, Thái Tông Minh hít vào một hơi, áp chế
cảm giác say, để bước chân đứng vững hơn.
Hà Tử đảm đương trọng tài lâm thời, huýt gió nói:
“Bắt đầu!”
Thái Tông Minh hạ thấp hông lưng, bước chân giao nhau tiến lên, trọng tâm lắc qua lắc lại, làm người ta khó có thể phán đoán hắn công kích sẽ
rơi xuống vị trí nào.
Ngay tại lúc hắn xương sống động đậy, sắp sửa tấn công đấm ra, lại phát hiện Lâu Thành nâng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền