Chương 826: Đưa Người Đi – Lựa Chọn
Hạ Oánh không tin nổi tất cả những gì mình vừa nghe thấy. Cô ta gào thét, khóc lóc, thậm chí chẳng còn giữ nổi chút thể diện nào, vứt bỏ cả lớp vỏ ngụy trang, mở miệng ra là lời lẽ cay độc, chua ngoa.
Du Uyển Khanh cười lạnh:
"Hạ Oánh, trong tay chúng tôi đã có đầy đủ chứng cứ phạm tội của cô. Tốt nhất là ngoan ngoãn đi theo chúng tôi."
La Huy và Sở Minh mặc kệ cô ta kêu gào thế nào, trực tiếp áp giải người đi.
Du Uyển Khanh nhìn gian phòng riêng hỗn loạn, chậm rãi nói:
"Hạ Oánh tôi đã mang đi rồi."
Về chuyện sau này sẽ ra sao đó là việc nội bộ của nhà họ Văn, không còn liên quan đến cô nữa.
Ngồi trên xe, Sở Minh hỏi Du Uyển Khanh:
"Hạ Oánh sẽ bị đưa về quân khu sao?"
"Cấp trên của anh nói rồi, bắt được người thì giao cho Hoắc Hi xử lý. Vụ án này đã được bàn giao cho anh ấy."
Sau khi bàn giao Hạ Oánh cùng toàn bộ tài liệu phạm tội cho Hoắc Hi, Du Uyển Khanh và nhóm của cô trở về khu quân đội.
Cùng lúc ấy, Du Uyển Khanh quay sang hỏi Đường Quỳnh Ngọc vài chuyện về trường học. Đường Quỳnh Ngọc là người rất hiền hòa, nói năng nhẹ nhàng, mạch lạc, không thừa một câu. Du Uyển Khanh rất thích ở cạnh những cô gái như vậy.
Cô quay sang Đường Quỳnh Ngọc, nhẹ giọng nói:
"Quỳnh Ngọc, ông nội Hoắc và bác Văn đều rất nhớ cô, đi cùng tôi về khu nhà tập thể nhé?"
Đường Quỳnh Ngọc nhìn sang Văn San San, mỉm cười gật đầu: "Được." Trước khi rời đi, cô ấy khẽ nắm tay San San:
"Chuyện gì cũng đừng quá kích động, phải giữ gìn sức khỏe. Tôi sẽ đợi cậu ở trường."
Văn San San mím môi, gật đầu:
"Yên tâm đi. Biết được rằng ba không hề có ý định giết mình, tôi vui hơn ai hết. Dù kết cục sau này có ra sao, tôi cũng có thể chấp nhận."
Chỉ cần người muốn hại mình không phải ba, thì những thứ khác đều chẳng còn quan trọng.
Ông cụ Hoắc vừa thấy Đường Quỳnh Ngọc đến thì khuôn mặt lập tức rạng rỡ, liền bảo dì Trang tối nay làm thêm vài món mà cô ấy thích ăn.
Dì Trang đoán rằng có lẽ sau này Đường Quỳnh Ngọc sẽ trở thành em dâu của con gái mình, nên mỗi khi cô ấy đến nhà, bà ấy đều muốn chuẩn bị thật nhiều món ngon để giúp Du Gia Trí ghi điểm. Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng dáng vẻ dịu dàng, nền nã và nụ cười hiền hậu của Đường Quỳnh Ngọc cũng khiến dì Trang quý mến không thôi. Hai chị dâu của con gái đều dễ gần, giờ mà có thêm một cô em dâu ngoan ngoãn, không thích gây chuyện thì sau này chắc chắn gia đình sẽ càng hòa thuận, vui vẻ.
Cảm nhận được sự yêu quý từ mọi người trong nhà họ Hoắc, Đường Quỳnh Ngọc cũng dần thả lỏng. Ông cụ Hoắc gọi cô ấy lại ngồi bên cạnh, vừa nói chuyện vừa liếc nhìn Du Uyển Khanh một cái.
Cô lập tức hiểu ý ông nội đang muốn cô gọi anh tư đến ăn cơm cùng. Cô mỉm cười:
"Quỳnh Ngọc, cô ngồi nói chuyện với ông một lát nhé, tôi còn chút việc phải làm."
Đường Quỳnh Ngọc gật đầu, khẽ đáp: "Vâng."
Du Uyển Khanh trở vào thư phòng, gọi điện bảo người bên kia nhắn lại với Du Gia Trí rằng trưa nay đến nhà ăn cơm.
Trước bữa ăn, Đường Quỳnh Ngọc thấy Du Gia Trí và Hoắc Lan Từ cùng nhau trở về, cũng không lấy làm ngạc nhiên. Cô ấy lễ phép chào:
"Chào anh tư Du."
Du Gia Trí nghe nói em gái gọi mình về ăn cơm, nhớ lại ánh mắt của La Huy và
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền