Chương 827: Anh Chỉ Có Bản Lĩnh Đến Thế Thôi À
Một câu hỏi khiến Chương Hiểu Nhu sững người.
Đúng vậy, tại sao bà ấy lại chưa từng nghĩ đến điều đó?
"Đúng rồi, Dư Lương và đồng chí Tiểu Chu đang rất hòa hợp, vậy thằng bé về đại đội Ngũ Tinh làm gì chứ?"
Bà ấy nghe nói đồng chí Tiểu Chu chỉ có hai anh em, ba mẹ họ chắc chắn sẽ không đồng ý để con gái rời khỏi Thủ Đô.
Bà ấy im lặng một lát, trong lòng hơi nhói nếu con trai thực sự vì bệnh tình của mình mà chùn bước, thì bà ấy càng không nỡ.
Có những chuyện có thể thay đổi, nhưng cũng có những điều không thể như đôi chân của Chương Dư Lương vậy.
Nghĩ đến đây, bà ấy bỗng hỏi:
"Bác sĩ Du, cô nói xem, liệu Dư Lương có phải đang cố tránh mặt đồng chí Tiểu Chu không?"
Chương Hiểu Nhu cảm thấy mình nên hỏi cho rõ nếu hai đứa trẻ thực sự có tình cảm, thì không thể để Chương Dư Lương vì mặc cảm thân thể mà trốn tránh.
Có những người, nếu đã chọn trốn tránh, thì lỡ một lần... sẽ là lỡ cả đời.
Du Uyển Khanh nói:
"Có lẽ anh ấy để tâm đến đôi chân mình, sợ đồng chí Tiểu Chu sẽ chán ghét hoặc sau này hối hận. Bà nên khuyên nhủ anh ấy một chút."
Không ngờ sáng hôm sau, Chương Dư Lương đã tìm đến.
Nhìn sắc mặt anh ấy hơi khác thường, Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ liếc nhau, nhướng mày hỏi:
"Có chuyện gì thế? Mặt đỏ bừng, thở hổn hển bị chó rượt à?"
Chương Dư Lương nghe vậy liếc cô một cái:
"Không phải bị chó rượt, mà là bị đồng chí y tá Tiểu Chu dọa chạy mất dép."
"Cho tôi trốn đâu đó đi đã."
Nghe xong, Hoắc Lan Từ hừ nhẹ một tiếng:
"Trốn một cô gái đang theo đuổi anh à? Anh chỉ có bản lĩnh đến thế thôi sao?"
Nói rồi anh đẩy anh ấy ra tận ngoài sân, nhìn thẳng vào mắt Chương Dư Lương:
"Người ta là con gái mà còn dám chủ động, anh thì cứ khư khư trốn tránh.
Dù anh đi lại không tiện, nhưng anh giỏi giang, kiếm được nhiều hơn người khác sao lại cho rằng mình không thể mang lại hạnh phúc cho người ta?"
"Anh không phải đồng chí Tiểu Chu, sao biết được cô ấy nghĩ gì?
Những chuyện như thế này không thể trốn tránh phải đối mặt, nói cho rõ ràng."
"Đúng vậy! Đoàn trưởng Hoắc nói rất đúng, chuyện này không thể trốn tránh!"
Hoắc Lan Từ vừa dứt lời, giọng nói kiên quyết vang lên, Chu Nguyệt Đào đã đuổi tới, nghe trọn câu của anh.
Cô ấy tức giận đi thẳng đến bên cạnh Chương Dư Lương, đôi mắt long lên:
"Anh mà còn chạy, em sẽ tiếp tục đuổi!"
"Dù có phải đuổi đến tận đại đội Ngũ Tinh, em cũng phải nghe anh nói rõ ràng!"
Thấy tình hình như vậy, Chương Dư Lương biết hôm nay nếu không giải thích thì đừng mong yên.
Anh ấy thở dài:
"Được rồi, được rồi, chúng ta đi nói cho rõ."
"Giỏi nha, Dư Lương. Được rồi, để tôi giúp anh tìm chỗ trốn."
Nói xong, anh liền đẩy xe lăn của Chương Dư Lương ra ngoài cửa rõ ràng là định đá anh ấy ra ngoài thật.
Chương Dư Lương hoảng hốt:
"A Từ, có gì thì nói đàng hoàng chứ!"
Hoắc Lan Từ tốt bụng nhắc:
"Sau nhà tôi giờ tu sửa xong rồi, hai người có thể qua đó nói chuyện. Không gian yên tĩnh đấy."
Có vài chuyện nên giải quyết dứt khoát thì hơn.
Lối đi sau nhà giờ đã được lát lại, đẩy xe qua cũng dễ dàng.
Chương Dư Lương liếc Hoắc Lan Từ, cảm thấy người này rõ ràng đang cố tình trêu mình.
Còn Chu Nguyệt Đào chẳng thèm để tâm, lập tức đẩy xe anh ấy đi luôn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền