ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Võng Du Chi Võ Lâm Bá Đồ

Chương 210. Ám hiệu

Chương 210: Ám hiệu

Một người mới trong công ty tất nhiên sẽ thu hút sự chú ý của đồng nghiệp, huống hồ đây là người mới đầu tiên của Ác Nhân cốc trong nhiều năm qua, lại còn là người chơi đầu tiên gia nhập. Pháo Thiên Minh và Vô Song Ngư đi một mạch vào trấn nhỏ này, tựa như nguyên thủ duyệt binh nhận được ánh mắt chú ý từ bốn phương tám hướng, đương nhiên trong ánh mắt của mọi người không nhiều ý tốt, phần lớn là ánh mắt của trẻ con đi vườn thú ngắm tinh linh.

Hai người da mặt dày, căn bản là không để tâm đến những ánh mắt này. Ngay khi hai người bắt đầu bình luận về mọi người xung quanh, một Gã cao to hùng hổ chặn đường hai người. Gã cao to kéo vạt áo, chỉ vào bốn chữ Nhị Đẳng Ác Nhân trên ngực nói:

"Bái ta làm đại ca, về sau trong cốc ta che chở cho ngươi."

Pháo Thiên Minh cũng kéo vạt áo nói:

"Gọi ta là gia gia, bằng không ta giết ngươi."

"... Gia gia, ngài cứ đi từ từ."

Gã co to lật đật né sang một bên, ánh mắt mọi người lập tức dời đi, tập trung vào việc của mình, thái độ vâng lời như công công trong cung đình.

"Thật ra làm kẻ xấu cũng rất oai phong."

Vô Song Ngư thấy vậy cảm khái nói:

"Chỉ một tên côn đồ ngoài đời thực đã có thể phá hoại yên bình của cả một con phố. Để bọn chúng giữ gìn trị an, có lẽ còn dễ dàng hơn cả cảnh sát."

"Không có cách nào khác, luật pháp Trung Hoa chính là khuyến khích tội phạm, đàn áp bách tính. Chẳng phải lần trước có tin tức như thế này sao: Một bảo an vì cứu một cô nàng trong xưởng không bị vài tên lưu manh cưỡng ép đi hát karaoke, ra tay can thiệp kết quả đánh chết một tên. Hậu quả ra sao, cơ bản là có thể đoán được. Ài! Bao giờ bách tính chúng ta mới có được sống cuộc sống hạnh phúc, thấy kẻ trộm là đập chết, gặp lưu manh cũng có thể đánh chết."

"Sớm muộn gì cũng có thôi, người Anh đã đi trước một bước, họ bắn chết người lạ trong nhà mình được pháp luật bảo hộ, cũng là nghĩa vụ mà bách tính Đại Anh đế quốc phải làm. Thật đáng ngưỡng mộ. Khi ta du học bị mất trộm tám lần, mỗi năm học một lần. Bắt được kẻ trộm, sáng đưa đến đồn cảnh sát, chiều hắn ta đã ra ngoài hóng mát. Ta hỏi cảnh sát, họ nói không đủ hai ngàn nên không thể lập án. Lúc đó ta tức giận quát lên một tiếng: Hắn không ăn trộm đủ hai ngàn là lỗi của ta sao, kết quả bị xử phạt."

"Hay là vì thế mà chúng ta mới có giấc mộng võ hiệp, nhảy lên mái hiên vượt tường, chém đầu quan tham dưới lưỡi đao, diệt lưu manh dưới gót giày. Này, Tiểu Ngư, ngươi vừa nghe Lý Đại Chủy nhắc đến Yến Nam Thiên phải không?"

Vạn Xuân Lưu đáp:

"Khi nhận nhiệm vụ, ngươi không có nhắc nhở sao? Hoặc là giúp Hoa Vô Khuyết giết chết Giang Tiểu Ngư, hoặc xông vào Ác Nhân cốc cướp để đưa Yến Nam Thiên ra, chấm dứt trận phong ba này. Nếu chọn cách thứ hai sẽ nhận được một ám hiệu, rồi đến đây ta sẽ giao người."

Vạn Xuân Lưu đưa mắt nhìn Pháo Thiên Minh một hồi lâu rồi hỏi:

"Tìm hắn làm chi?"

"Ám... ám hiệu gì?"

Vô Song Ngư và Pháo Thiên Minh liếc nhìn nhau.

Vạn Xuân Lưu nói:

"Ám hiệu chứ còn gì! Các ngươi không biết sao? Thật ra Yến Nam Thiên đang ở đây, nhưng phải đúng ám hiệu ta mới giao cho các ngươi."

Pháo Thiên Minh thưa:

"Đi cứu Giang Tiểu Ngư."

Vô Song Ngư vẫy đôi tay nói:

"Nhưng tay ta đã lành rồi mà?"

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip