Chương 211: SOS
"Thuận lợi xuất cốc."
Vô Song Ngư vô cùng kinh ngạc gọi điện thoại cho Pháo Thiên Minh:
"Bọn Đỗ Sát còn bày tiệc rượu ở cửa cốc. Còn nói chúc ta và Thanh Mai đại hiệp thuận buồm xuôi gió."
"Bọn họ nhìn ra sơ hở sao?"
Pháo Thiên Minh căng thẳng hỏi lại. Cơ sở của Vô Song Ngư tuy vững chắc, nhưng ít được hun đúc bởi trò chơi, tư tưởng còn chưa sa đọa đến tình trạng không có thuốc nào cứu được. Pháo Thiên Minh sợ hắn bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền.
Vô Song Ngư đáp:
"Chắc chắn là đoán ra, bọn họ đứng cách ta đúng một mét."
Pháo Thiên Minh nói:
"Bọn họ có ra tay không?"
Vô Song Ngư lắc đầu: "Không hề!"
Pháo Thiên Minh ngạc nhiên:
"Không lẽ lão Yến vốn là người trong Ác Nhân cốc?"
Vô Song Ngư phân trần:
"Không đến mức đó chứ! Mới nghe nói quan phỉ một nhà chứ chưa từng nghe nói hiệp ác một nhà. Giờ phải làm sao đây?"
Pháo Thiên Minh tuyệt vọng:
"Có thể chạy bao xa thì chạy, ta sẽ lập tức đuổi theo. Hôm nay đúng là gặp quỷ rồi!"
"Làm thế nào bây giờ?"
"Lão Vạn... bị chúng bắt mất rồi."
Pháo Thiên Minh nói nhỏ.
"Thế nào?" Pháo Thiên Minh đến ngọn núi hoang nơi Vô Song Ngư ở, đã qua mười mấy phút rồi.
"Ngươi không tự mình nhìn được à? Dù sao thì tim đập là hơi thở ngừng, thở lại thì tim ngừng. Nhanh lên giúp cái."
Vô Song Ngư đang lăn xả với lão Yến, hôn môi đè ngực khẩn trương vô cùng.
Vô Song Ngư an ủi Pháo Thiên Minh đang chán nản:
"Không sao đâu Chử Trà, tục ngữ có câu vấp ngã một lần, khôn lên một chút. Lần sau ta không nhận nhiệm vụ nữa, ít ra cũng không nhận nhiệm vụ của người khác. Nhưng bây giờ... ngươi cũng nên cho ta một lời khuyên đi, Yến Nam Thiên đã sùi bọt mép rồi."
"Đúng." Vô Song Ngư gật đầu, nhanh chóng lấy ra hai gói thuốc hỏi:
"Kim Sang dược bôi ngoài hay uống trong Bạch dược uống vào trong?"
Một phút sau, hai người lại tiếp tục đè ngực hôn môi. Vô Song Ngư bên cạnh thở dài đầy bất mãn:
"Ngươi chẳng thể nghĩ ra được ý tưởng thiết thực nào à. Toàn làm những chuyện không đâu, nếu thuốc thường có thể xử lý được thì người ta đã sống lại từ lâu rồi."
Vô Song Ngư im lặng rồi nói:
"Trà, ta không cảm thấy Kiếm Cầm đến có thể trì hoãn cái chết của lão Yến, mà rất có thể..."
Pháo Thiên Minh và Vô Song Ngư mừng rơi nước mắt, thì ra là thiên thần mặc áo trắng. Pháo Thiên Minh vội vàng nhận lấy nhân sâm ngàn năm nói:
"Để ta nấu, Kiếm Cầm tiếp tục ép ngực bệnh nhân."
Nói rồi, lấy ra một chai Cocacola, dùng kiếm cắt đôi, lấy phần đáy làm cái nồi nhỏ, sau đó ném nhân sâm vào trong, vận Thiên Hỏa Phần Thế đun sôi, đồng thời kiểm soát nhiệt độ kẻo đun chảy nồi nhôm.
Pháo Thiên Minh do dự một lát rồi nói:
"Ngươi bôi Kim Sang đi, ta sẽ rót Bạch dược, ta cũng không tin không cứu sống được hắn."
Nói đoạn mở nắp chai Cocacola, ném viên thuốc trắng vào lắc lắc, rồi bóp quai hàm Yến Nam Thiên rót thẳng vào.
"Ngươi lập tức liên lạc với Kiếm Cầm, cấp cứu tại chỗ đi. Ta sẽ đến ngay."
Pháo Thiên Minh vội vàng chắp tay nói:
"Ha ha, hai vị... vừa gặp đệ đệ của ta à? Chúng ta là huynh đệ sinh đôi."
"Động kinh." Lý Đại Chủy trả lời sau đó lắc lắc Vạn Xuân Lưu hỏi:
"Vạn đại phu hình như đang ngủ."
"Vậy mau tìm thuốc đi."
Đồ Kiều Kiều lắc đầu:
"Không có! Chúng ta đến để rước Vạn đại phu, bởi vì Đỗ Sát lão đại bệnh cũ tái phát."
"Bệnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền