ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Võng Du Chi Võ Lâm Bá Đồ

Chương 212. Lại gặp Mộ Dung Du Du

Chương 212: Lại gặp Mộ Dung Du Du

Ba giờ, bốn giờ, năm giờ sáng, người xưa gọi là năm canh. Ngũ Canh Hoàn Hồn hương, chỉ cần hương cháy hết trước khi canh năm kết thúc, người bị thương nặng có thể khỏi hẳn.

Nhưng vấn đề là... Hương này thật sự hơi to một chút. Chớ nói ba giờ đồng hồ của canh năm, ước chừng đốt một ngày cũng không hết. Hiện tại Hồn Hoàn hương đã đốt nửa giờ, nhưng mới đốt được chưa đến 10%. Kiếm Cầm và Vô Song Ngư vừa cấp cứu vừa đưa ánh mắt hy vọng nhìn về phía Pháo Thiên Minh, hi vọng gã sẽ lại đưa ra ý tưởng xấu xa nào đó.

Trong phương diện này, xưa nay Pháo Thiên Minh chưa từng làm bằng hữu thất vọng, con ngươi đảo một vòng, hét lên một tiếng:

"Coi ngựa chết như ngựa sống thôi."

Nói xong rút kiếm ra loạt xoạt ba nhát, gió nhẹ thổi qua, Hồn Hoàn hương như chuối bị bóc vỏ, đang từ to cỡ nắm tay dần biến thành cỡ kim kim thêu. Pháo Thiên Minh tra kiếm vào vỏ, đón gió than thở: Có kiếm pháp như thế này, trí tuệ như thế này, nhân phẩm như thế này, đời người thật nhiều phiền não.

Vô Song Ngư im lặng một lúc lâu, quyết định cắt đứt tình tiết tự luyến của ai đó:

"Chử Trà, ngươi cho rằng có bao nhiêu phần trăm chắc chắn có thể lừa được hệ thống đại thần?"

"..." Pháo Thiên Minh trầm tư một lúc lâu, đón gió lại than thở: Nhân sinh tự xưa đến nay, ai mà chẳng có lúc ra đi. Than xong, quay người thổi hương.

Kiếm Cầm nghi ngờ hỏi:

"Làm gì vậy?"

"Dù sao cũng gian lận, không bằng làm tới cùng. Trước hết thổi một cái xem thử, nếu thời gian không đủ, ta sẽ đốt luôn nó."

Pháo Thiên Minh tiện thể bổ sung thêm một câu:

"Chúng ta gian lận vì cứu người, có khác biệt về bản chất với người đi chép bài trong kỳ thi. Ta tin tưởng hệ thống đại thần sẽ thông cảm cho nỗi khổ của chúng ta."

"Ài! Thật biết cách làm bừa."

Vô Song Ngư thở dài:

"Trà, về sau nghe lời ta, không phải nhiệm vụ hệ thống thì đừng có nhận. So với vài giờ mệt nhọc vừa qua, ta thà đi tìm cha. Do thiếu oxy quá lâu, bây giờ đầu óc ta choáng váng, khó chịu muốn chết."

"Ngươi làm gì vậy?"

Kiếm Cầm và Vô Song Ngư hỏi trong kênh đội ngũ. Việc này không chỉ đẩy người ta đi vào chỗ chết mà còn vô cớ cho bản thân thêm ràng buộc.

Yến Nam Thiên gật đầu. chiêu cá chép tung mình... nằm sấp xuống đất. Lúc này Yến Nam Thiên mới biến sắc mặt:

"Võ công của ta đâu rồi?"

Vẻ mặt vô cùng hoảng hốt lo lắng.

Pháo Thiên Minh nghiêm nét mặt nói:

"Yến đại hiệp, người khác xưng ngươi là đại hiệp, không phải vì ngươi võ công cao thấp, mà là bởi tính tình và khí phách như nuốt trọn non sông của ngươi. Hai vị Di Hoa cung võ công cao cường lắm à? Có ai gọi các ả là hiệp không? Võ công không còn, có thể luyện lại, nếu ngay cả khí phách đại hiệp ngươi cũng đánh mất, thế thì quả thực đã phế bỏ. Đừng nói kẻ khác, ta là người đầu tiên khinh thường ngươi."

Yến Nam Thiên đứng dậy, hùng dũng nói:

"Đa tạ tiểu huynh đệ đã chỉ điểm. Yến mỗ suýt nữa đã nghĩ không thông. Không có võ công thì thế nào, ta cũng dám đi xông pha Di Hoa cung."

Ba người Pháo Thiên Minh hít một hơi khí lạnh, trong lòng cảm thấy lạnh buốt, đồng thời có cảm giác như đang mơ. Cảm giác này giống như vô tình phát hiện một tờ vé số trúng thưởng vậy, đợi khi hớn hở chạy đi lĩnh thưởng, người ta bảo vé số đã hết hạn.

"Học

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip