Chương 219: Bạo Vũ Lê Hoa châm
Phòng bí mật kín mít, chỉ có một cái lỗ nhỏ bằng đầu người, không khỏi khiến Yêu Nguyệt tuyệt vọng, thậm chí còn quên mất cả chuyện đói. Còn nhân vật chính chúng ta Pháo Thiên Minh chờ đợi nửa ngày trời đã muốn nổi điên.
"Ngươi có sao không?"
Pháo Thiên Minh hỏi.
Yêu Nguyệt không để ý, chỉ im lặng ngồi xếp bằng.
"Ngươi không thấy lạ à, sao hắn không giết chúng ta?"
Pháo Thiên Minh lấy một cái đùi dê ra ăn liên tục.
"Lạ gì, chẳng lẽ hắn còn dám đi vào giết ta?"
Chỉ cần là nữ nhân thì sẽ có tính tò mò, cuối cùng Yêu Nguyệt vẫn bị Pháo Thiên Minh dụ dỗ tiếp lời.
"Giết chúng ta còn có khó gì, đốt rơm rạ nhét vào hang, rồi lấy quạt thổi vào... chúng ta sẽ chết ngạt ngay thôi."
"Vậy tại sao hắn lại..."
"Theo ta đoán, chủ yếu vì hắn tự ti trước mặt ngươi. Hắn muốn nghe tiếng rên rỉ, van xin trước khi ngươi chết đói. Giống như những bức tượng kia, hắn thỏa mãn về tâm lý bệnh hoạn của mình."
Pháo Thiên Minh lấy giấy bút viết lên rồi đưa cho Yêu Nguyệt:
"Có hứng thú làm thịt hắn không?"
"Nước." Yêu Nguyệt giơ tay ra.
"Cũng còn một ít đồ ăn vặt của thiếu nữ, chỉ có điều ta rất khó khăn mới lấy được, chuẩn bị mang đi dụ dỗ mấy cô nương."
Yêu Nguyệt đá Pháo Thiên Minh sang một bên nói:
"Đưa đây, cho ngươi thêm một bản chân giải Minh Ngọc công nữa."
"?" Yêu Nguyệt sau khi dùng muỗng nhỏ mà Pháo Thiên Minh đưa lên múc thử một chút, quay đầu lại hỏi:
"Sao mà chua chua ngọt ngọt vậy?"
"Cái gì vậy?"
Ăn nửa hộp trân châu xong, chắc khoảng hai lạng, sắc mặt Yêu Nguyệt khá hơn nhiều. Ngày hôm nay, từ Di Hoa cung đến hang chuột ở Vũ Hán, cơ bản chẳng có gì no cái bụng được. Tiếp theo tất nhiên là giải quyết bà vợ... Ngụy Vô Nha.
"Chúng ta sẽ... rồi..."
Pháo Thiên Minh nhanh tay ghi chép lên quyển sổ nhỏ.
"Cái này không thành vấn đề, một lát nữa ngươi cứ đọc theo trên này là được."
Pháo Thiên Minh lại viết.
"Đã nghiện còn chết, thật quá đáng tiếc."
Pháo Thiên Minh lách qua, thương cảm nói:
"Tục ngữ có câu anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Lão Ngụy ngươi suốt đời anh minh, sao có thể lật thuyền trong mương?... Ồ? Cái này là gì?"
Pháo Thiên Minh lấy ra một cái hộp phẳng đọc:
"Bạo Vũ Lê Hoa châm, dài bảy tấc, dày ba tấc, xuất châm tất thấy máu, không trúng chẳng lành; mau lẹ tuyệt đỉnh, ám khí chi vương. Mỗi hộp đựng hai mươi bảy mũi kim, có thể dùng ba lần. Sau ba lần hộp trống rỗng, nhất định phải là con trai của chủ nhân Nam Hồ Song Kiếm - Chu Thế Minh mới có thể bổ sung. Còn một cơ hội sử dụng."
"Nói đi! Ngươi có cách nào giết chết hắn không?"
Pháo Thiên Minh vớt ra mười cái hộp nhỏ và nói:
"Trân châu xào lúa mì, trộn những hạt trân châu có thể dưỡng nhan vào trong những hạt lúa mì đập nhỏ có nhiều giá trị dinh dưỡng nhất, dùng lửa nhỏ xào chín..."
Pháo Thiên Minh viết:
"Ta có cách khiến hắn chết còn ngươi thì không."
"Ta dựa vào đâu để tin tưởng ngươi?"
Yêu Nguyệt hỏi. Quả thật! Ban đầu Yêu Nguyệt muốn hành hạ y, nhưng bây giờ Pháo Thiên Minh đột nhiên phát hiện lương tâm, muốn cứu kẻ thù. Thật sự quá... não tàn.
"Hử?" Yêu Nguyệt lạnh lùng cười nhạt một tiếng.
"Cách gì?" Hơi thở của Yêu Nguyệt nặng dần. Ả không sợ chết, nhưng lại không cam lòng chết trong hang chuột.
"Chúng ta giết hắn trước đã, sau đó ngươi hãy phát nhiệm vụ cho ta, yêu cầu ta cứu ngươi. Cùng lắm mười ngày sau, ta sẽ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền