Chương 220: Lô hỏa thuần thanh
Sáng sớm ngày thứ chín, sói già bà ngoại thấy khăn đỏ ăn miếng Nhuyễn Cân tán cuối cùng rồi ngã phịch xuống đất, cuối cùng y cũng lộ rõ bộ mặt hung tợn của mình.
"Mỹ nhân, hai lựa chọn."
Pháo Thiên Minh rút kiếm ra và nói:
"Thứ nhất, tự nguyện hiến dâng những thứ quý giá trên người mình. Thứ hai, ta giết ngươi rồi tự tay mò mẫm. Tiện thể nói luôn, hiện ta đang trong trạng thái không có nội lực, thanh kiếm này có tên học là kiếm mỏng, sức tấn công cực kỳ yếu ớt. Ta có thể đâm từng nhát vào cổ ngươi mà cũng chẳng biết bao giờ mới có thể ngủm được."
"Con mẹ nó!"
Yêu Nguyệt rủa thầm.
"Đừng chửi thề thô tục, cái này không xứng với thân phận của ngươi."
Từ trước đến nay, Pháo Thiên Minh miễn dịch với những lời nhục mạ. Thực ra đây cũng là một bí quyết thường ngày, khi người khác chửi mắng, nếu ngươi nóng giận ngược lại đúng ý đối phương. Nếu ngươi có thể kiềm chế không nổi giận, đối phương sẽ tự nổi điên.
"Từng có một NPC tên là Hồ Phỉ, hắn sợ thi thể của mình sẽ bị ta sờ mó, nên ném hết các tuyệt học vũ khí gì đó ra. Ta nghĩ ngươi có thể tham khảo cách làm của hắn. Thời gian không còn nhiều, ta cũng không biết thuốc này có tác dụng bao lâu. Ta cho ngươi một phút để suy nghĩ, tính từ giây này, bắt đầu đếm ngược."
"Tích tắc... tích tắc..."
Pháo Thiên Minh vừa đếm ngược vừa nhìn Yêu Nguyệt chật vật móc mấy thứ vụn vặn ra, rồi lắc đầu nói:
"Minh Ngọc công, lấy hết cả bộ ra, cần gì phải thế!"
"Ngươi sẽ chết không lành!"
Yêu Nguyệt rủa.
Giọng điệu như địa ngục không khiến Pháo Thiên Minh cảm thấy ớn lạnh:
"Xin thôi! Chết không đau là được rồi, đi đâu tìm chết yên lành? Bị ung thư một phát thôi là khiến ngươi đau đớn cả năm trời mới chết. Xưa nay ta chưa từng hy vọng bản thân có thể chết không bệnh tật. Thông minh lên chút đi, giao hàng đi. Ta sẽ không giết ngươi."
Trước mặt Pháo Thiên Minh là ba vật phẩm: Một quyển bí tịch, một cái đai lưng và một thanh kiếm. Pháo Thiên Minh cẩn thận cầm lên kiếm xem, trong lòng nguội lạnh một nửa. Không phải thanh kiếm kém, kiếm này còn nguyên vỏ, cùng đẳng cấp với kiếm của Chân Hán Tử, tên gọi là Bích Huyết Đan Thanh. Tuy tên nghe rất khí phách, nhưng trên đó lại ghi: dành riêng cho nữ giới.
"Đồng ý!" Kiếm Cầm cực kỳ hớn hở đáp lại.
"Này! Mỹ nhân, nếu ngươi chịu ký giấy nợ, ta có thể xem xét cho ngươi mượn mặt nạ."
Pháo Thiên Minh chờ một lúc, không nghe thấy tiếng động, đành nói:
"Thôi vậy! Tạm biệt."
Y lại không biết, lúc này Yêu Nguyệt đã tắt thở bỏ mình.
"Lợi ấy à?..."
Pháo Thiên Minh đăng lời giới thiệu của Bích Huyết Đan Thanh lên trước. Mọi người im lặng: Đây là còn là người ư? Thịt luôn cả BOSS thật à? Chỉ có Kiếm Cầm cười khanh khách như một con gà mái. Thanh kiếm này chắc chắn là thuộc về cô, không còn ai khác.
Phích Lịch lại mở miệng nói:
"Tiểu Cầm, đừng cười. Chử Trà, tuy đây là vật phẩm ảo, nhưng nếu mang đi đấu giá chắc chắn sẽ khiến mọi người tranh nhau dữ dội. Bằng hữu là bằng hữu, nhưng cũng phải có chừng mực chứ? Ngươi ra giá bao nhiêu đây?"
Pháo Thiên Minh xuống khỏi ngọn núi vô danh chưa đầy 10 phút, huynh đệ trên người đã tự động mở. Sau đó tin tức ồ ạt không ngừng nhấp nháy. Pháo Thiên Minh không buồn xem, chọn xóa tất cả, rồi mở kênh trò chuyện với bằng hữu thốt lên:
"Huynh đệ trở về rồi."
Kế đến là Minh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền