Chương 69: Mang dù đến cho Tần Lãng
Sau buổi cơm trưa mặt trời dần dần ẩn mất. Sau khi Tần Lãng đi học thì bầu trời bắt đầu tối sầm đi.
Tô Thi Hàm ở nhà ngủ trưa cùng ba đứa nhỏ, bỗng nhiên bị một tiếng sấm làm giật mình tỉnh giấc.
Cô theo bản năng hô: “Tần Lãng.”
Tay phải không tự chủ đặt lên trên vòng tay, Tần Lãng đang trong lớp đột nhiên cảm thấy trên cổ tay truyền đến rung động. Hắn cúi đầu liếc mắt nhìn, khóe miệng không khỏi giương lên.
Hắn ấn một cái nhẹ nhàng xuống, Tô Thi Hàm ở bên kia lập tức nhận được phản hồi.
“Cô gái nhỏ bé này không phải là nhớ mình đấy chứ?” Tần Lãng nghĩ thầm.
Tô Thi Hàm nhìn thời gian một chút, nghĩ tới lúc này Tần Lãng hẳn là đang ở trên lớp khiến cô không khỏi có chút chán nản, nhưng chán nản xong lại không khỏi cười một tiếng.
Quen thuộc thật là một thứ đáng sợ.
“Cô Tô, con dậy rồi à? Lúc nãy trong phòng bếp nghe thấy con gọi cậu Tần, cậu Tần lúc nãy đã đi học rồi.” Dì Vương xuất hiện tại cửa phòng ngủ nói.
Tô Thi Hàm vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía bà mỉm cười nói: “Con biết rồi! Vừa rồi bị tiếng sấm làm giật mình tỉnh giấc, cho nên vô ý thức lại gọi một tiếng, con không sao đâu dì Vương người đi làm việc đi.”
Nói xong Tô Thi Hàm đứng dậy xuống giường, thế nhưng vừa mới cử động một chút thì phần eo đột nhiên truyền đến một cơn đau nhức. Cô không khỏi cau mày hít vào một hơi rồi lấy tay đỡ phía sau lưng.
Dì Vương thấy thần sắc của cô không đúng, vừa mới chuẩn bị quay đi lại quay người lại hỏi: “Con bị làm sao thế?”
Tô Thi Hàm lắc đầu sắc mặt có chút nhợt nhạt nói: “Không có chuyện gì đâu dì Vương.”
Dì Vương nhìn cô một hồi rồi mới đi phòng khách tiếp tục làm việc.
Tô Thi Hàm ngồi ở trên giường, phần eo dường như vẫn còn cảm giác đau nhức. Vị trí cột sống sau lưng lúc thì cứ như bị kim đâm, lúc thì giống như ai dùng búa lớn gõ một chút, từng cơn đau nhức thỉnh thoảng truyền tới.
Cả một buổi chiều Tô Thi Hàm không quá thoải mái, ngồi xuống không thoải mái như vậy cho nên cô dứt khoát nằm xuống. Nhưng mà nằm xuống thì cũng chỉ làm cơn đau hơi dịu một chút.
Mắt thấy trời gần tối, chỉ còn khoảng nửa tiếng nữa là Tần Lãng tan học. Bên ngoài trời đã bắt đầu mưa, hơn nữa còn không có xu hướng tạnh, mưa càng lúc càng to hơn.
Tô Thi Hàm chịu đựng cơn đau, đi ra phòng ngủ tới phòng khách thấy dì Vương liền hỏi: “Dì Vương! Lúc Tần Lãng đi ra cửa có mang dù theo không ?”
Dì Vương lắc đầu nói: “Hình như là không có, lúc cậu Tần đi tới trường thì bên ngoài trời không có mưa. Cậu Tần đi được khoảng 45 phút sau thì trời mới bắt đầu mưa.”
Tô Thi Hàm nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, sau đó trở về phòng mặc áo khoác vào rồi cầm hai cây dù đi ra ngoài.
Mặc dù quãng đường từ trường học về nhà không xa, nhưng mà Tần Lãng nếu như dầm mưa về, thì sợ là sẽ ướt sũng mất.
Cùng lúc đó, ở trường học.
Sau khi tan học.
Dương Bân nhìn sắc trời bên ngoài hỏi: “Trời đang đẹp như thế, sao tự nhiên lại mưa nhỉ? Tôi không có mang dù, mọi người có ai mang theo không ?”
Tôn Húc lắc đầu, Chu Kỳ bất đắc dĩ giang tay ra.
Dương Bân nhíu mày nói: “Xem ra chúng ta chỉ có thể dầm mưa chạy về.”
“Anh Lãng anh có mang dù không ?” Tôn Húc hỏi Tần Lãng.
Tần Lãng nhìn sắc trời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền