Chương 70: Tô Thi Hàm bị đau thắt lưng
Mưa này nói lớn không lớn nói nhỏ cũng không nhỏ, gió thổi tới thì hạt mưa rơi thẳng xuống dưới dù.
Tần Lãng nhìn thấy dù trong tay Tô Thi Hàm, hắn quay đầu hỏi: “Thi Hàm! Chúng ta xài chung một cây dù về nhà được không ?”
Tô Thi Hàm hiểu ý đồ của hắn, nên lập tức đưa cây dù đen trong tay qua.
Tần Lãng đem dù đen đưa cho Dương Bân nói: “Bớt gato đi! Cầm lấy mà về, tôi với chị dâu các cậu đi chung một cây dù là được rồi.”
Dương Bân vui vẻ tiếp nhận cười nói: “Tốt quá rồi! Chúng ta không cần phải dầm mưa trở về, đúng là một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên nha !”
Tôn Húc và Chu Kỳ bên cạnh lườm hắn một cái: “Cậu nói ai là gà ?”
“Cậu mắng ai là chó ?”
Dương Bân nói: “Chó độc thân cũng là chó mà! Trước mặt anh Lãng và chị dâu chúng là đều là những con chó độc thân đáng thương.“
Tô Thi Hàm bị bọn họ chọc đến nổi phải cúi đầu cười ngượng ngùng, Tần Lãng cũng cúi đầu cười, quay người cùng Tô Thi Hàm đi về nhà.
Tô Thi Hàm cùng Tần Lãng sóng vai nhau đi, mặc dù đây là một cây dù lớn nhưng mưa lớn như vậy cũng không có cách nào hoàn toàn che kín được hai người. Từ đầu tới giờ cánh tay của Tần Lãng lúc nào cũng nghiêng về phía Tô Thi Hàm, để cho phần lớn mặt dù đều ở trên đỉnh đầu của Tô Thi Hàm. Cho nên bả vai bên trái của hắn hơn một nửa đã bị ướt mưa.
“Nhóm bạn cùng phòng của anh thật thú vị.” Tô Thi Hàm vừa cười vừa nói.
“Con trai với nhau, lại ở cùng một phòng cho nên như vậy ấy mà.” Tần Lãng kéo cô sát về bên mình.
Hai người cơ hồ là vai dán vào vai, khoảng cách gần như thế khiến Tô Thi Hàm như cảm nhận được sức nóng từ bên trong áo thun của Tần Lãng, cô có chút không nhịn được mà hít thở không thông.
“Gió lớn quá! Cứ như vậy mà đi về hai người chúng ta sẽ ướt đẫm hết mất, để anh ôm em đi.” Tần Lãng nói xong trực tiếp một tay ôm Tô Thi Hàm, đem cô ôm chặt vào trong ngực mình. Sau đó nghiêng mặt dù về phía trước để chắn gió lớn thổi mưa tới.
Hai người dán chặt vào nhau ở phía dưới mặt dù nho nhỏ, đầu Tô Thi Hàm tựa vào ngực Tần Lãng. Cô nghe được tiếng tim đập ổn định và mạnh mẽ của Tần Lãng, khiến cô ngượng ngùng mỉm cười.
Dưới mưa thật sự rất lãng mạn !
Hai người một đường đi nhanh trở về. Lúc về đến khu nhà, nửa người Tần Lãng đều đã ướt sũng. Tô Thi Hàm được hắn che chở rất tốt nhưng chỗ quần dài và vạt áo vẫn bị dính chút nước mưa.
Tần Lãng hơi hơi nhíu mày nói: “Lần sau không được đi đón anh, mưa lớn như vậy lỡ em bị cảm lạnh thì làm sao đây?”
Tô Thi Hàm bị hắn nhẹ nhàng trách móc, không khỏi cúi đầu xuống nói lẩm bẩm: “Nhưng mà nếu em không đi thì anh phải dầm mưa trở về.”
“Anh là thanh niên trai tráng, dầm mưa một chút tính là gì ?” Tần Lãng bật cười.
“Anh... anh mà có việc gì em đau lòng lắm.” Tô Thi Hàm nói nhỏ đến mức không thể nghe được.
Bất quá lỗ tai Tần Lãng tốt, nghe được ba từ cuối cùng khiến trong lòng hắn tràn đầy ngọt ngào, giữ chặt tay Tô Thi Hàm nói: “Đi lên lầu nào.”
Vừa vào nhà Tần Lãng lập tức đi tới phòng tắm, cầm tới một chiếc khăn tắm lớn trùm lên Tô Thi Hàm nói: “Nhanh đi tắm nước nóng đi.”
“Anh cũng vậy, quần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền