ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Vú Em: Bị Hoa Khôi Chặn Cửa Ở Đại Học

Chương 71. Rạn da khi mang thai thì sao ? Đây là chiến công! là niềm kiêu hạo! Là điều đáng tự hào!

Chương 71: Rạn da khi mang thai thì sao ? Đây là chiến công! là niềm kiêu hạo! Là điều đáng tự hào!

Tần Lãng quả nhiên rất nhanh đã trở về, sau khi hắn phối thuốc xong liền giao phòng bếp cho dì Vương.

“Thi Hàm để anh châm cứu cho em.”

Tô Thi Hàm gật gật đầu, Tần Lãng ôm tụi nhỏ để vào trong nôi. Trong lúc châm cứu nhất định phải xác định chuẩn các huyệt vị, nếu để tụi nhỏ bên cạnh sẽ bị phân tâm.

“Em bây giờ xoay người có được không? Nếu không được thì để anh ôm em đứng lên, rồi em cởi đồ ra anh lại đỡ em nằm xuống”

Tô Thi Hàm nghe được lời nói của Tần Lãng, đôi mắt đẹp trong nháy mắt trợn to gấp mấy lần hỏi: “Cởi... cởi quần áo sao?”

“Châm cứu đương nhiên phải cởi quần áo, chứ không thì làm sao mà xác định các huyệt vị được.” Tần Lãng nói.

Đôi má Tô Thi Hàm đột nhiên đỏ bừng lên một chút, do gương mặt bây giờ rất yếu ớt và nhợt nhạt nên càng hiện ra rõ hơn.

“Tần Lãng! Em... em tự nhiên cảm thấy không còn... không còn đau nữa. Không... không cần châm cứu đâu.” Tô Thi Hàm hốt hoảng nói.

Ánh mắt Tần Lãng nhìn chằm chằm cô cười nói: “Ngại à?”

Tô Thi Hàm không nói chuyện, đôi mắt rủ xuống không thể nhìn rõ cảm xúc của cô lúc này.

“Vậy bây giờ em cứ xem anh như bác sĩ, xem như là một ông bác sĩ già đi, khụ khụ.”

Tần Lãng có ý nhấn mạnh lời nói, bắt chước âm thanh của người già: “Ông bác sĩ già tới châm cứu cho cô, cô gái nhỏ nhanh nằm sấp lại đi.”

Lần này thế mà Tô Thi Hàm không bị hắn chọc cười, đôi mắt vẫn như cũ rũ xuống lắc đầu nói: “Không cần! Tần Lãng, anh... anh sắc thuốc cho em là được rồi, chút nữa em uống xong sẽ tốt lên thôi.”

Thái độ của cô rất kiên quyết, khiến Tần Lãng cảm thấy có chút kỳ quái.

Nhưng mà Tô Thi Hàm tựa như là không muốn nói nhiều thêm nữa, khiến Tần Lãng hơi nhíu mày. Hắn nghĩ tới trong thuốc đông y có hiệu quả giảm đau, chút nữa uống thuốc xong cho dù không thể uống vào liền hết bệnh. Nhưng có thể đảm bảo sẽ không còn đau như trước đó, thế là Tần Lãng nói: “Được rồi! Vậy anh đi sắc thuốc cho em.”

Tô Thi Hàm chờ hắn ra khỏi phòng rồi mới ngẩng đầu nhìn về hướng cửa ra vào, nét mặt của cô có chút oan ức và buồn bã.

Nửa ngày, cô thở dài một hơi đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình. Bởi vì nơi đó hiện giờ đang có những vết rạn da rất lớn, nên cô không muốn để cho Tần Lãng nhìn thấy.

Tô Thi Hàm lúc này không còn sức lực, chỉ có thể hơi nghiêng đầu nhìn về phía Huyên Huyên và Vũ Đồng ở bên cạnh.

Ba đứa nhóc nhỏ tựa như cảm nhận được mẹ tụi nó hôm nay không được khỏe, nên phá lệ cư xử rất ngoan ngoãn. Vũ Đồng và Huyên Huyên ngủ cả buổi chiều, lúc tỉnh lại không có khóc rống lên, mà chỉ phát ra một vài tiếng nấc nhỏ.

Dì Vương thay tã cho bọn nó xong rồi cho ăn sữa bột. Hai đứa nhỏ trong suốt quá trình đó cũng không quậy phá, khiến cho Khả Hinh đang ngủ kế bên cũng không bị đánh thức.

Tô Thi Hàm nhìn hai đứa con của mình, khóe miệng giương lên lộ ra nụ cười yếu ớt.

“Huyên Huyên, Vũ Đồng! Bọn con biết mama không khỏe nên mới ngoan như vậy phải không? Tụi con đúng là những đứa trẻ ngoan.”

Vũ Đồng nằm bên cạnh Tô Thi Hàm, nghe thấy mẹ nói chuyện với tụi nó, tên nhóc này liền xoay đầu lại nhìn mẹ với đôi mắt to đen lanh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip