**Chương 74: Đêm nay cả nhà năm miệng ăn đều ở chung một giường**
Hôm nay Tần Lãng xin nghỉ một ngày nên không cần phải đến trường. Buổi chiều hắn ở trong phòng đọc sách, chuẩn bị các sản phẩm cho cửa hàng. Sau khi dì Vương đi rồi hắn cũng không rảnh rỗi, cầm cây lau nhà, thu dọn mảnh gỗ vụn trong phòng đọc sách, phun thuốc lọc không khí. Ròng rã tốn mất vài tiếng, Tần Lãng không hề rảnh chút nào.
Mặc dù dì Vương phụ trách giúp đỡ việc nhà, nhưng nhiều khi do phải chăm sóc ba đứa bé rồi còn phải làm việc nhà đôi khi sẽ có một chút chuyện không lưu ý. Tần Lãng thì không muốn Tô Thi Hàm phải động tay làm, cho nên tất cả mọi việc hắn nghĩ tới đầu tiên hắn đều sẽ tự tay làm. Đến chạng vạng, hắn mới bắt đầu nấu cơm tối.
Sau khi Tần Lãng đem cất số thuốc đông y xong, hắn cũng đi tới phòng ngủ.
Nói xong, Tô Thi Hàm tiến vào phòng ngủ xem các con.
Ba đứa nhỏ đang thức, nhìn thấy cha mẹ đã về miệng nhỏ liền cong lên lập tức khóc.
Tô Thi Hàm ôm Huyên Huyên rồi lại hôn Vũ Đồng và Khả Hinh, không muốn bỏ qua đứa nào cả.
Tần Lãng đi vào thấy cô chân tay đang luống cuống, vội vàng đi tới phụ một tay ôm lấy hai đứa con gái.
Nhìn thấy các con Tô Thi Hàm lại nhớ tới tình huống thân thể của mình, khiến cái mũi của cô sụt sịt như muốn khóc. Thế nhưng cô cố gắng nhịn lại, cô không muốn khóc trước mặt các con của mình.
Tần Lãng thấy thế vội vàng ôm con tới dụ dỗ cô: “Vũ Đồng, Khả Hinh có phải cả buổi sáng không thấy mẹ đâu nên bây giờ rất nhớ mẹ phải không, mau mau hôn mẹ một cái đi nào.”
Hắn đưa hai đứa nhỏ sát lại gần cô, hai đứa nhỏ cũng tự động biết phải làm gì. Bọn nhóc chu miệng nhỏ dán lên má cô, lưu lại hai dấu nước miếng thơm ngát.
Tô Thi Hàm mặt mày hớn hở quay đầu hôn lại hai đứa con gái.
“Vũ Đồng và Khả Hinh là ngoan nhất.”
Huyên Huyên ở trong lòng ngực mẹ không được khen liền bật khóc ngay lập tức.
Tô Thi Hàm lập tức dỗ Huyên Huyên, “Huyên Huyên nhà chúng ta cũng rất ngoan nè, mẹ thương Huyên Huyên, Huyên Huyên đừng khóc nữa nha.”
Đứa nhỏ nghe như vậy hít mũi một cái sau đó rất nhanh liền ngừng khóc.
Có ba đứa con an ủi khiến Tô Thi Hàm nhanh chóng quên đi chuyện buổi sáng, cô cùng tụi nhỏ chơi ở trên giường xem ra tâm trạng đã khá lên rất nhiều.
Tần Lãng thấy vậy mới rời khỏi phòng ngủ đi ra ngoài.
Dì Vương là người từng trải nên nhìn ra được một chút gì đó, nhưng Tô Thi Hàm đã không muốn nói nên bà cũng không hỏi nhiều.
Đến giờ ngủ, Tần Lãng cho tụi nhỏ ăn sữa bột xong rồi dỗ bọn nó ngủ.
Tô Thi Hàm tắm rửa xong ngồi ở một bên giường nói: “Tần Lãng! Hôm nay anh bận rộn cả ngày rồi anh về phòng ngủ sớm một chút đi.”
Tần Lãng không hề nhúc nhích, nói: “Thi Hàm, tối nay anh ngủ ở đây.”
Tô Thi Hàm ngây ra một lúc rồi trên mặt bắt đầu đỏ ửng lên.
Tần Lãng giải thích nói: “Cơ thể của em bây giờ không tốt, buổi tối tụi nhỏ thường hay tỉnh dậy. Hơn nữa, hiện tại tụi nhỏ càng ngày càng nặng, nhất là Huyên Huyên đã là một đứa nhỏ mập mạp rồi. Anh lo em sẽ mệt nên cứ để anh ở lại đây, tới lúc đó anh có thể ôm tụi nó mà dỗ, như vậy em sẽ có thể nghỉ ngơi thật tốt.”
Lý do quan tâm như vậy, khiến Tô Thi Hàm không có lý do nào để cự
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền